🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tin nhắn đến vào một buổi chiều, từ một số điện thoại lạ, ngắn gọn và lịch sự: "Chào chị Trâm, tôi là Đặng Minh Khải. Tôi muốn gặp trực tiếp trao đổi với chị về vụ việc, ngoài khuôn khổ pháp lý chính thức. Chị có thể sắp xếp thời gian không?"

Trâm đọc tin nhắn, tim đập nhanh, lập tức chụp lại gửi cho Khang.

"Đừng đi một mình, và đừng thoả thuận bất cứ điều gì tại chỗ," Khang nhắn lại ngay. "Nếu chị đồng ý gặp, hãy để tôi đi cùng, hoặc ít nhất ghi âm lại toàn bộ cuộc trò chuyện."

Trâm suy nghĩ một lúc, rồi quyết định đồng ý gặp, nhưng chọn một quán cà phê công cộng, đông người, và bật ghi âm điện thoại kín đáo trong túi trước khi tới, dù Khang không thể đi cùng vì đang bận một phiên toà khác vào đúng giờ hẹn.

Quán cà phê Khải chọn nằm ở một khu yên tĩnh gần trung tâm, bàn ghế sang trọng, không gian riêng tư hơn những quán Trâm thường lui tới. Cô tới đúng giờ, thấy Khải đã ngồi sẵn ở một bàn góc khuất, mặc vest xám, dáng vẻ điềm tĩnh, chuyên nghiệp đúng như hình ảnh trên trang mạng nghề nghiệp cô từng xem. Cô chọn ngồi ở vị trí có thể nhìn thấy cửa ra vào, một thói quen cảnh giác cô học được từ Huy sau nhiều tuần điều tra, và đặt điện thoại đang ghi âm nằm im trong túi áo khoác, màn hình úp xuống, đèn báo ghi âm được cô dán kín bằng một miếng băng dính nhỏ màu đen để không ai vô tình nhìn thấy.

"Chào chị Trâm," Khải đứng dậy bắt tay, nụ cười lịch sự nhưng không hề ấm áp. "Cảm ơn chị đã đồng ý gặp."

Trâm ngồi xuống, giữ khoảng cách cẩn trọng, không đáp lại nụ cười đó. "Anh muốn nói chuyện gì?"

Khải không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề, giọng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng như đang trong một cuộc họp kinh doanh bình thường. "Tôi biết chị đang trải qua một giai đoạn khó khăn. Công ty chúng tôi cũng vậy, vụ việc này đang gây thiệt hại không nhỏ cho uy tín và hoạt động kinh doanh. Tôi nghĩ đôi bên có thể tìm một giải pháp có lợi hơn là kéo dài tranh chấp pháp lý."

"Anh đang đề nghị gì?" Trâm hỏi thẳng, cố giữ giọng bình tĩnh dù tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Khải đặt lên bàn một chiếc phong bì màu trắng, dày, không nói rõ số tiền bên trong, chỉ đẩy nhẹ về phía cô.

"Đây là thiện chí của công ty," ông ta nói. "Đổi lại, chúng tôi mong chị rút đơn tố cáo và đơn kiện, ký một thoả thuận bảo mật, không tiếp tục nói về vụ việc này nữa, trên bất kỳ kênh nào."

Trâm nhìn chiếc phong bì, không chạm vào nó, cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng trước sự trắng trợn của lời đề nghị.

"Đây là quyết định vận hành, không phải cá nhân," Khải nói thêm, như thể đang cố giải thích cho một điều gì đó hiển nhiên. "Chúng tôi tuân thủ đầy đủ điều khoản dịch vụ đã công bố. Ai cũng ký, không ai đọc, đó không phải lỗi của tôi. Nhưng tôi hiểu chị cần được đền bù thoả đáng cho những bất tiện đã trải qua."

Trâm im lặng một lúc lâu, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông trước mặt, cố tìm kiếm một dấu hiệu áy náy nào đó, nhưng chỉ thấy sự tính toán lạnh lùng của một người đang cố giải quyết một vấn đề kinh doanh gây phiền toái. Cô nhớ lại gương mặt bà Loan lúc bật khóc kể về người chồng đã mất, nhớ lại giọng Hoài run rẩy khi nói về nỗi sợ mất việc, và nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết khoảng cách giữa những con người thật đang gánh chịu hậu quả và người đàn ông đang ngồi trước mặt cô, người chỉ nhìn tất cả những chuyện này như một bài toán chi phí cần được giải quyết gọn gàng.

"Cô muốn gì?" Khải hỏi, khi thấy Trâm vẫn im lặng quá lâu, giọng có chút mất kiên nhẫn. "Nói con số đi. Chúng tôi sẵn sàng đàm phán."

Trâm nhìn xuống chiếc phong bì, rồi nhìn lại Khải, tay cô bất giác đưa ra, chạm nhẹ vào cạnh chiếc phong bì, không chắc mình đang làm gì, chỉ cảm nhận được cả một quyết định lớn đang dồn hết vào khoảnh khắc rất ngắn này, và ánh mắt Khải dõi theo từng cử động nhỏ nhất của bàn tay cô, không rời đi một giây nào.

Hết Chương 41

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 42
← TrướcTiếp →