🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, Trâm và Hoài cùng tới văn phòng luật Khang để họp chuẩn bị cho phiên làm việc tiếp theo. Khang đã dán một tấm giấy A3 lớn lên bảng trắng trong phòng họp, vẽ tay một sơ đồ tổ chức đơn giản của Ánh Sao dựa trên những thông tin công khai anh thu thập được.

"Tôi vẽ cái này để hai chị dễ hình dung," Khang nói, chỉ vào sơ đồ. "Trên cùng là Hội đồng quản trị, đứng đầu là ông Trịnh Anh Vũ, nhà sáng lập kiêm CEO. Dưới đó là các phòng ban: kỹ thuật, sản phẩm, marketing, vận hành, pháp chế. Anh Đặng Minh Khải là Giám đốc Sản phẩm, báo cáo trực tiếp cho CEO."

Anh lấy thêm một tài liệu khác từ cặp hồ sơ, đặt lên bàn. "Đây là báo cáo quản trị doanh nghiệp công khai Ánh Sao nộp cho cơ quan đăng ký kinh doanh năm ngoái, có ghi rõ cơ cấu này. Tôi cũng tìm được vài bài phỏng vấn cũ của ông Vũ, trong đó ông ấy luôn nhấn mạnh việc trao quyền tự quyết cho các trưởng phòng để 'giữ tốc độ đổi mới nhanh nhất có thể', một cách nói khác cho việc không muốn can thiệp sâu vào từng quyết định cụ thể."

"Vậy nghĩa là ông Vũ phải biết mọi quyết định của anh Khải chứ?" Hoài hỏi, giọng có phần bức xúc.

"Về mặt lý thuyết, có thể," Khang nói, "nhưng thực tế vận hành ở các công ty quy mô như vậy thường không đơn giản như vậy. CEO thường phê duyệt các mục tiêu chiến lược lớn, ví dụ 'phải ra mắt tính năng Trở Thành Sao trước quý một năm 2026', nhưng chi tiết thực hiện, bao gồm việc mua dữ liệu từ nguồn nào, giá bao nhiêu, thường do cấp dưới tự quyết định và chỉ báo cáo tổng quan."

"Vậy có nghĩa là ông ta có thể phủi tay hoàn toàn?" Trâm hỏi, giọng có chút cay đắng.

"Đây là điều tôi gọi là cấu trúc 'biết mà giữ khoảng cách'," Khang giải thích, giọng nghiêm túc. "Rất phổ biến trong các công ty lớn. Người đứng đầu tạo áp lực tăng trưởng, đặt ra những mục tiêu đầy tham vọng, nhưng cố tình không hỏi kỹ về cách thức thực hiện, để nếu có vấn đề pháp lý phát sinh, trách nhiệm sẽ đổ dồn vào cấp thực thi bên dưới, còn người đứng đầu vẫn giữ được hình ảnh sạch sẽ trước công chúng."

Trâm nhìn vào sơ đồ, cảm thấy một sự bất lực dâng lên trước một hệ thống được thiết kế tinh vi tới mức có thể bảo vệ những người ở vị trí cao nhất khỏi mọi trách nhiệm trực tiếp.

"Vậy mình không làm gì được với ông Vũ sao?" Hoài hỏi.

"Không hẳn là không làm được gì," Khang nói, giọng vẫn giữ sự kiên định. "Nhưng bằng chứng buộc tội trực tiếp ông ấy sẽ khó tìm hơn nhiều so với anh Khải. Chiến lược của mình vẫn nên tập trung vào những gì có bằng chứng vững chắc nhất trước, đó là hành vi cụ thể của anh Khải và Xưởng Ký Ức. Nếu trong quá trình điều tra thêm phát hiện được bằng chứng liên quan tới ông Vũ, mình sẽ mở rộng vụ việc sau."

Trâm gật đầu, dù trong lòng vẫn còn một cảm giác bất công khó nguôi. Cô nhìn lại sơ đồ tổ chức trên bảng, những ô vuông và đường kẻ đơn giản đó đang đại diện cho cả một bộ máy phức tạp, nơi trách nhiệm được phân tán khéo léo tới mức không ai phải chịu toàn bộ hậu quả một mình.

"Em hiểu rồi," cô nói cuối cùng, giọng đã bình tĩnh trở lại. "Mình cứ tập trung vào những gì chắc chắn nhất trước, rồi tính tiếp."

Khang gật đầu, gỡ tấm giấy A3 xuống khỏi bảng, gấp gọn lại cất vào cặp tài liệu. "Đúng vậy. Từng bước một. Đây là một cuộc chiến dài hơi, không phải chuyện giải quyết trong một sớm một chiều."

Buổi họp kết thúc, cả ba rời văn phòng, ánh nắng buổi sáng Quận 3 chiếu xuống con đường Nguyễn Đình Chiểu, một ngày mới lại bắt đầu, mang theo cả hy vọng lẫn những giới hạn thực tế mà Trâm giờ đây đã hiểu rõ hơn bao giờ hết.

Hoài phải vội vã bắt xe về xưởng may cho kịp giờ làm chiều, ôm nhẹ Trâm một cái trước khi lên xe. Trâm đứng nhìn theo, rồi quay sang Khang, hỏi thêm một câu cuối trước khi cả hai cũng chia tay. "Anh nghĩ mình còn cần bao lâu nữa mới có kết quả rõ ràng?" Khang chỉ lắc đầu nhẹ, một cử chỉ thành thật hơn bất kỳ lời hứa suông nào. "Tôi không dám nói chắc, Trâm à. Nhưng mình đang đi đúng hướng, tôi tin vậy."

Hết Chương 40

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 41
← TrướcTiếp →