Tối hôm đó, Trâm ghé một quán cơm bình dân gần nhà để ăn tối một mình, quá mệt để tự nấu sau một ngày dài căng thẳng ở phiên hoà giải. Quán nhỏ, vài cái bàn nhựa kê sát nhau, một chiếc tivi cũ treo góc tường đang phát chương trình thời sự buổi tối.
Cô vừa ăn vừa lơ đãng nhìn lên màn hình, không thật sự chú tâm, cho tới khi một đoạn phỏng vấn về công nghệ hiện lên, và cô nhận ra ngay logo Ánh Sao xuất hiện góc màn hình.
Đũa trong tay cô dừng lại giữa chừng.
Trên màn hình, một người đàn ông trung niên, mặc vest xám lịch lãm, ngồi trả lời phỏng vấn trong một studio hiện đại, nụ cười tự tin, phong thái điềm đạm của một người quen xuất hiện trước ống kính. Dòng chữ chú thích phía dưới hiện tên: "Trịnh Anh Vũ, Nhà sáng lập kiêm Giám đốc điều hành Ánh Sao Entertainment Tech."
"Chúng tôi luôn đặt đạo đức công nghệ lên hàng đầu trong mọi quyết định phát triển sản phẩm," ông ta nói, giọng trau chuốt, rõ ràng đã được luyện tập kỹ càng trước khi lên sóng. "AI có đạo đức không phải là khẩu hiệu, mà là kim chỉ nam thật sự cho mọi bước đi của Ánh Sao. Chúng tôi cam kết bảo vệ quyền riêng tư của mọi người dùng, và cả những đối tác cung cấp dữ liệu cho chúng tôi."
Người dẫn chương trình hỏi thêm vài câu về tăng trưởng công ty, về kế hoạch mở rộng thị trường, không hề đề cập trực tiếp tới vụ việc đang diễn ra, có lẽ vì buổi phỏng vấn đã được ghi hình từ trước, hoặc vì ban biên tập cố tình tránh né một chủ đề nhạy cảm chưa có kết luận chính thức.
Trâm nhìn gương mặt đó trên màn hình, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng: đây là người đứng đầu công ty đã thay đổi cuộc sống của cô mãi mãi, nhưng nhìn ông ta qua màn hình tivi, cô chỉ thấy một người đàn ông xa lạ, chỉn chu, tự tin, hoàn toàn không mang dáng vẻ của một kẻ phản diện trong tưởng tượng của cô.
Cô đặt đũa xuống, không còn thấy ngon miệng nữa, nhìn chăm chú vào màn hình cho tới khi đoạn phỏng vấn kết thúc, chuyển sang một bản tin khác.
Những người xung quanh quán ăn vẫn tiếp tục sinh hoạt bình thường: một nhóm thanh niên bàn tán về bóng đá ở bàn bên cạnh, một cặp vợ chồng dỗ dành đứa con nhỏ đang khóc nhè, chủ quán đứng bán hàng với nụ cười thân thiện quen thuộc. Không ai trong số họ để ý tới người phụ nữ ngồi một mình ở góc quán, vừa nhìn thấy gương mặt của người đứng sau toàn bộ nỗi đau mình đang chịu đựng, lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu.
Cô trả tiền, rời khỏi quán, bước đi giữa con phố tối dần, đầu óc vẫn còn văng vẳng câu nói "AI có đạo đức không phải là khẩu hiệu" mà ông Vũ vừa nói trên tivi, một câu nói nghe hoàn toàn trái ngược với những gì cô biết đang thật sự xảy ra phía sau cánh cửa công ty ông ta điều hành.
Về tới phòng trọ, cô đặt túi xuống bàn, rửa mặt cho tỉnh táo lại, rồi gọi ngay cho Khang, kể lại những gì vừa xem được, không bỏ sót chi tiết nào, kể cả cái cách ông Vũ nhấn nhá từng chữ khi nói về "đạo đức công nghệ" như thể đó là một câu đã được tập luyện trước gương nhiều lần.
"Anh nghĩ ông Vũ có biết chuyện này không?" cô hỏi.
Khang trầm ngâm một lúc trước khi trả lời. "Tôi nghĩ ông ấy chắc chắn biết về chiến lược tổng thể của công ty, về việc cần dữ liệu để phát triển sản phẩm nhanh. Nhưng liệu ông ấy có trực tiếp biết về nguồn gốc mờ ám của lô dữ liệu cụ thể này hay không, thì tôi chưa dám khẳng định. Đây là điều mình cần điều tra thêm."
"Nếu ông ấy không biết, thì trách nhiệm chỉ nằm ở anh Khải thôi sao?" Trâm hỏi, giọng có chút ấm ức khi nghĩ tới việc người đứng đầu công ty có thể hoàn toàn vô can.
"Trong nhiều công ty lớn, cấu trúc quản trị được thiết kế để người đứng đầu luôn giữ được một khoảng cách an toàn với những quyết định cụ thể gây rủi ro," Khang giải thích, giọng vẫn giữ sự điềm tĩnh nghề nghiệp. "Không hẳn là vô can hoàn toàn, nhưng rất khó để quy trách nhiệm pháp lý trực tiếp nếu không có bằng chứng ông ấy tự tay ký duyệt. Đây là một trong những điều mình sẽ phải tìm hiểu kỹ hơn trong những bước tiếp theo."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 40 →