🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Điện thoại Trâm reo lúc sáu giờ sáng, sớm hơn mọi khi rất nhiều, khiến cô giật mình tỉnh giấc, tim đập thình thịch trong vài giây trước khi kịp nhận ra đó chỉ là chuông điện thoại chứ không phải điều gì đáng sợ hơn. Cô nhìn màn hình, thấy tên Hoài hiện lên, vội vàng bắt máy.

"Alo chị Hoài, có chuyện gì vậy chị?" cô hỏi, giọng còn ngái ngủ nhưng đã bắt đầu tỉnh táo dần vì lo lắng.

"Trâm," Hoài nói, giọng khác hẳn mọi lần trước, một sự quả quyết mới mẻ vang lên rõ ràng trong từng chữ. "Được. Lần này chị đi cùng em."

Trâm ngồi bật dậy trên giường, không chắc mình nghe đúng chưa. "Chị nói sao ạ?"

"Chị quyết định rồi," Hoài lặp lại, giọng chắc chắn hơn. "Chị sẽ cùng em lên tiếng chính thức, cùng ký tên vào đơn nếu cần. Tối qua chị đọc hết mọi bình luận người ta viết về em, chị không chịu nổi nữa khi thấy em phải chịu đựng một mình như vậy trong khi chị vẫn còn đứng ngoài."

Trâm cảm thấy nước mắt bất ngờ dâng lên, một cảm xúc pha trộn giữa xúc động và nhẹ nhõm mà cô không kịp chuẩn bị tinh thần đón nhận vào một buổi sáng sớm như thế này.

"Chị chắc không?" cô hỏi, giọng run run. "Em không muốn chị phải liều lĩnh vì em, chị còn thằng Bin mà."

"Chị chắc," Hoài nói, giọng không hề do dự. "Chị nghĩ nhiều đêm rồi. Nếu chị cứ im lặng mãi, chị sợ sau này Bin lớn lên, sống trong một thế giới mà việc im lặng trước bất công trở thành chuyện bình thường, thì đó mới là điều chị thật sự sợ hãi, còn hơn cả việc mất việc làm."

Trâm im lặng một lúc, để những lời đó thấm vào lòng, cảm nhận được sức nặng và sự chân thành trong quyết định của Hoài.

"Cảm ơn chị," cô nói cuối cùng, giọng nghẹn ngào. "Cảm ơn chị đã tin em."

"Cảm ơn em mới đúng," Hoài đáp, giọng cũng có phần xúc động. "Nếu không có em kiên trì suốt thời gian qua, chắc chị vẫn còn giả vờ như chưa từng biết gì, cố sống yên ổn qua ngày mà lòng vẫn không yên."

Họ nói chuyện thêm một lúc, bàn về việc sắp xếp thời gian để Hoài có thể gặp luật sư Khang, ký các giấy tờ cần thiết. Hoài nói cô sẽ xin nghỉ nửa ngày làm, dù có phải giải thích lý do với sếp cũng được, cô đã sẵn sàng đối diện với bất cứ hậu quả nào có thể xảy tới.

"Chị đã nghĩ tới chuyện gửi Bin cho ai trông chưa?" Trâm hỏi, nhớ ra một chi tiết thực tế quan trọng mà trong lúc xúc động cả hai đều có thể quên mất.

"Chị nhờ được bà ngoại trông giúp buổi đó rồi," Hoài đáp, giọng đã bình tĩnh trở lại phần nào. "Chị tính kỹ hết rồi Trâm, không phải chị quyết định trong lúc bốc đồng đâu. Chị suy nghĩ cả tuần nay, đêm nào cũng trằn trọc, tới sáng nay mới thật sự chắc chắn được."

"Vậy tốt quá," Trâm nói, giọng nhẹ nhõm hẳn. "Em sẽ báo trước cho anh Khang để anh chuẩn bị sẵn giấy tờ, tụi mình hẹn gặp sớm nhất có thể."

Sau khi cúp máy, Trâm ngồi lặng trên giường một lúc, nhìn ánh nắng sớm bắt đầu len qua khe cửa sổ, nhuộm vàng nhạt khắp căn phòng nhỏ. Cô nhắn tin ngay cho Khang, báo tin vui này, rồi nhắn cho Huy, người trả lời lại bằng một chuỗi biểu tượng cảm xúc ăn mừng, một phản ứng hiếm hoi cho tính cách vốn điềm tĩnh, ít biểu lộ của anh.

Lần đầu tiên sau nhiều tuần căng thẳng, Trâm cảm thấy một luồng năng lượng tích cực thật sự, không phải chỉ là sự kiên cường gồng mình chịu đựng, mà là một niềm tin thật sự rằng cô không còn đơn độc trên hành trình này nữa, và điều đó, dù nhỏ bé tới đâu, cũng đủ để cô cảm thấy mạnh mẽ hơn rất nhiều để đối mặt với những gì còn ở phía trước.

Cô đứng dậy, mở cửa sổ cho gió sớm lùa vào phòng, hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí buổi sáng trong lành hiếm hoi giữa những ngày ngột ngạt vừa qua. Con hẻm bên dưới đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng xe cộ, tiếng người bán hàng rong, một nhịp sống bình thường vẫn tiếp diễn mỗi ngày, và lần này, giữa tất cả những âm thanh quen thuộc đó, Trâm cảm thấy mình có thêm một lý do thật sự để bước ra khỏi phòng, đối diện với ngày mới bằng một chút hy vọng cô đã không dám cho phép mình có suốt nhiều tuần liền.

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →