Giờ nghỉ trưa ở xưởng may nơi Hoài làm kế toán luôn ồn ào theo một kiểu riêng: tiếng máy may tạm ngừng, thay vào đó là tiếng cười nói, tiếng mở hộp cơm, tiếng quạt trần cũ kêu è è trên đầu. Hoài ngồi ở góc quen thuộc, mở hộp cơm mang theo từ nhà, nhưng tai vẫn dỏng lên nghe cuộc trò chuyện của mấy chị công nhân bàn kế bên.
"Nghe nói cái vụ deepfake gì đó đang rần rần trên mạng á," một chị nói, miệng vẫn nhai cơm. "Có cô gì đó tố công ty làm cái app hoá thân người nổi tiếng, nói bị lấy trộm gì đó không biết."
"Chắc lại chiêu câu view thôi," một chị khác đáp, giọng thờ ơ. "Giờ ai cũng vậy, cứ có chuyện gì liên quan công nghệ là bịa ra cho hot."
Hoài cúi đầu ăn cơm, không tham gia vào cuộc trò chuyện, tim đập nhanh hơn bình thường. Không ai trong xưởng may này biết cô có liên quan, cô chưa từng hé lộ với bất kỳ đồng nghiệp nào về buổi quay dữ liệu hai năm trước, về câu nói của Bin, về những gì cô đã âm thầm mang theo suốt nhiều tuần qua. Cô cố nuốt trôi miếng cơm đang mắc lại nơi cổ họng, sợ chỉ cần một biểu cảm khác lạ thôi cũng đủ khiến ai đó để ý, dù cô biết rõ mình đang lo lắng quá mức cần thiết, chẳng ai trong xưởng có lý do gì để nghi ngờ một nhân viên kế toán vẫn luôn lặng lẽ làm tròn công việc như cô.
Buổi chiều làm việc trôi qua chậm chạp, Hoài ngồi trước màn hình máy tính, những con số quen thuộc trong sổ sách hôm nay bỗng trở nên khó tập trung hơn hẳn mọi ngày, đầu óc cô cứ lảng vảng về cuộc trò chuyện lúc trưa, về câu chuyện của Trâm đang lan rộng dần trên mạng, về chính nỗi sợ hãi cô vẫn đang cố nén chặt trong lòng suốt nhiều tuần qua.
Tối hôm đó, sau khi cho Bin ngủ, Hoài mở điện thoại, tìm lại bài đăng của Trâm mà cô đã lưu từ trước nhưng chưa dám đọc kỹ phần bình luận. Lần này cô đọc hết, từ những lời ủng hộ dè dặt tới những lời công kích cay nghiệt, cảm nhận được rõ ràng áp lực khủng khiếp mà Trâm đang phải chịu đựng một mình.
Cô đọc tới bình luận về "kiểu cười lệch" của một cô gái tên Linh, và một cảm giác lạnh người chạy dọc sống lưng. Nếu có một người xa lạ hoàn toàn có thể nhận ra sự bất thường chỉ qua một đoạn video ngắn, điều đó có nghĩa là gì cho quy mô thật sự của vấn đề này, cho tất cả những người khác giống như cô và Trâm mà có lẽ còn chưa hề hay biết mình cũng là nạn nhân.
Cô nhìn sang giường, nơi Bin đang ngủ say, hơi thở đều đặn, gương mặt bình yên không chút lo âu. Hoài nghĩ tới tương lai của con, tới một thế giới nơi dữ liệu cá nhân của một đứa trẻ có thể bị thu thập, mua bán, sử dụng sai mục đích mà không ai hay biết, nếu những chuyện như thế này không được ngăn chặn ngay từ bây giờ.
Cô mở tin nhắn với Trâm, gõ vài chữ rồi xoá đi, gõ lại, vẫn chưa ưng ý, cuối cùng chỉ gửi một câu ngắn gọn: "Em ổn không? Chị đọc hết mấy bình luận rồi, thấy thương em quá."
Trâm trả lời gần như ngay lập tức, dù đã khuya. "Em ổn chị, cảm ơn chị hỏi thăm. Chị sao rồi?"
Hoài nhìn màn hình một lúc lâu, ngón tay lơ lửng trên bàn phím, một cuộc đấu tranh nội tâm âm thầm diễn ra trong đầu cô. Cuối cùng cô gõ, xoá, gõ lại lần nữa, rồi để nguyên dòng chữ đó, chưa gửi đi, chỉ lưu lại trong ô soạn thảo, chưa đủ can đảm để bấm nút gửi ngay đêm nay.
Cô tắt điện thoại, nằm xuống cạnh Bin, nhưng giấc ngủ không tới dễ dàng, đầu óc cô cứ quay đi quay lại giữa nỗi sợ hãi quen thuộc và một cảm giác mới mẻ, một sự thôi thúc mơ hồ nhưng ngày càng rõ rệt rằng có lẽ đã tới lúc cô cần phải làm một điều gì đó khác hơn là chỉ đứng ngoài quan sát.
Cô vòng tay ôm nhẹ lấy con, hít thở đều theo nhịp thở của thằng bé để cố ru mình vào giấc ngủ, một mẹo nhỏ cô vẫn hay dùng những đêm khó ngủ. Trong đầu cô, hình ảnh gương mặt Trâm lúc kể chuyện ở quán nước hôm nào cứ hiện lên xen lẫn với gương mặt Bin đang say giấc, hai hình ảnh tưởng chừng không liên quan nhưng lại đang dần trở thành hai lý do song song thúc đẩy cô phải đưa ra một quyết định mà cô vẫn còn chưa đủ can đảm gọi tên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →