🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, Trâm kiểm tra lại bài đăng gốc của mình, thấy lượng bình luận và lượt chia sẻ đã tăng vọt qua đêm, một phần vì bài viết công kích tối qua vô tình khiến nhiều người tò mò tìm tới bài đăng gốc để đọc trực tiếp. Cô lướt qua từng bình luận, tim vẫn còn hơi run sau những gì đọc được tối qua.

Phần lớn bình luận vẫn mang tính nghi ngờ, một số công kích thẳng thừng, nhưng giữa những dòng chữ tiêu cực đó, có một bình luận khiến cô dừng lại hẳn, đọc đi đọc lại nhiều lần.

"Ủa tui coi cái video quảng cáo app đó thấy quen quen, kiểu cười gì mà giống y chang đứa bạn cùng phòng trọ cũ của tui hồi xưa, cứ cười là mím môi bên trái trước. Chắc trùng hợp thôi ha, nhưng đọc bài chị xong tự nhiên thấy rùng mình."

Trâm đọc đi đọc lại, tim đập nhanh. Đây không phải Huy, không phải cô, không phải bất kỳ ai trong nhóm nhỏ những người đã biết về vụ việc. Đây là một người hoàn toàn xa lạ, tự mình nhận ra một điều bất thường mà không cần ai gợi ý, chỉ dựa vào chính ký ức của họ về một người bạn cũ.

Cô nhấn vào tên người bình luận, thấy một tài khoản có vẻ bình thường, không phải tài khoản giả, có ảnh đại diện, có bạn bè, có những bài đăng đời thường khác: ảnh đi phượt cuối tuần, ảnh một chú mèo mướp, vài dòng than thở về công việc văn phòng. Không có gì gợi ý đây là một tài khoản được dựng lên có chủ đích để gài bẫy cô, càng khiến Trâm tin tưởng hơn vào tính chân thật của bình luận vừa đọc được. Cô quyết định nhắn tin riêng ngay lập tức.

"Chào bạn, mình là chủ bài đăng. Cảm ơn bạn đã bình luận. Mình có thể hỏi thêm chút về người bạn cùng phòng trọ cũ của bạn được không? Không phải để làm phiền, chỉ là thông tin này có thể quan trọng với vụ việc mình đang tìm hiểu."

Người kia trả lời sau khoảng một tiếng, có vẻ đã suy nghĩ kỹ trước khi phản hồi.

"Dạ được chị. Bạn em tên Linh, hồi trước ở chung phòng trọ với em khoảng một năm, sau đó dọn đi nơi khác, giờ tụi em cũng ít liên lạc. Nhưng cái kiểu cười đó em nhớ rõ lắm, vì hồi đó em hay chọc bạn em là 'cười lệch' đó chị."

Trâm cảm thấy một luồng phấn khích lẫn hồi hộp dâng lên. Đây có thể là một mảnh ghép khác của bức tranh lớn, một người khác nữa, ngoài cô và Hoài, có thể cũng từng là nạn nhân của cùng một hệ thống thu thập dữ liệu này.

"Bạn có thể cho mình xin thông tin liên lạc của Linh không? Hoặc nếu bạn tiện, bạn có thể hỏi giúp Linh có từng đi quay dữ liệu biểu cảm khuôn mặt khoảng năm 2025 không?"

"Dạ để em hỏi thử, không hứa trước được vì tụi em cũng lâu không nói chuyện."

Trâm cảm ơn rối rít, lưu lại toàn bộ đoạn hội thoại vào thư mục bằng chứng, cảm thấy một tia hy vọng mới le lói giữa những ngày căng thẳng vừa qua. Cô đọc lại phần bình luận công kích tối qua một lần nữa, rồi đọc lại tin nhắn về Linh, nhận ra một điều lạ lùng: chính bài viết công kích cô, vô tình lại là thứ kéo thêm chú ý tới bài đăng gốc, giúp một người hoàn toàn xa lạ tìm thấy nó và nhận ra điều bất thường. Cô không biết nên gọi đó là một sự trớ trêu hay một dấu hiệu cho thấy sự thật, dù bị vùi dập tới đâu, vẫn có cách tự tìm đường len lỏi ra ánh sáng.

Cô nhắn ngay cho Huy kể lại phát hiện này, đề nghị anh cùng theo dõi xem manh mối này có dẫn tới đâu không.

Huy trả lời nhanh: "Tốt quá. Nếu tìm được thêm một người nữa, càng có sức nặng hơn cho vụ kiện. Nhưng đừng vội mừng, có thể người đó không đồng ý lên tiếng, giống chị Hoài lúc đầu."

Trâm gật đầu một mình, hiểu rõ điều Huy nói, nhưng vẫn không thể ngăn được cảm giác nhẹ nhõm nho nhỏ khi biết rằng, giữa cơn bão công kích trên mạng xã hội, vẫn có những người xa lạ đang âm thầm nhận ra sự thật, đang âm thầm đứng về phía cô mà không cần cô phải thuyết phục họ điều gì.

Hết Chương 35

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 36
← TrướcTiếp →