🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối thứ tư, Trâm lướt mạng xã hội trước khi ngủ, một thói quen thư giãn cô vẫn giữ dù dạo này thường khiến cô căng thẳng hơn là thư giãn. Trên bảng tin xuất hiện một bài viết được chia sẻ lại nhiều lần từ một tài khoản có lượng theo dõi lớn, chuyên viết về các chủ đề công nghệ và đời sống số.

Tiêu đề bài viết: "Hiện tượng vu khống công ty công nghệ để câu view: khi mạng xã hội trở thành công cụ trả thù cá nhân."

Trâm mở ra đọc, tim đập nhanh dần theo từng dòng chữ. Bài viết không nêu tên cô trực tiếp, nhưng mô tả đủ chi tiết để bất kỳ ai theo dõi vụ việc cũng có thể đoán ra: "một cô gái làm nghề dựng phim tự do gần đây đăng đàn tố cáo một công ty công nghệ lớn, cáo buộc dữ liệu cá nhân bị sử dụng sai mục đích, dù chưa có bất kỳ bằng chứng xác thực nào được công khai."

Bài viết tiếp tục phân tích, với giọng điệu tưởng chừng khách quan nhưng thực chất nghiêng hẳn về phía bênh vực công ty, nhắc tới "áp lực từ mạng xã hội có thể huỷ hoại một doanh nghiệp non trẻ chỉ vì một cáo buộc chưa được kiểm chứng", kèm theo lời kêu gọi "độc giả nên tỉnh táo trước những chiêu trò câu view ngày càng tinh vi."

Phần bình luận bên dưới chia thành hai phe rõ rệt. Một số người bày tỏ sự ủng hộ mơ hồ với "nạn nhân giấu tên" trong bài, nhưng phần lớn bình luận nghiêng về phía chỉ trích, gọi người bị nhắc tới trong bài là "làm quá để nổi tiếng", "chắc muốn viral nên bịa chuyện", một số bình luận còn cay nghiệt hơn, đặt nghi vấn về động cơ cá nhân, về việc "chắc ganh ghét công ty người ta thành công."

Trâm đọc từng bình luận, cảm giác như mỗi chữ đang đâm vào lòng cô một cách vô hình, dù cô biết rõ những người viết ra chúng không hề biết gì về sự thật, chỉ đang phản ứng theo một câu chuyện được kể lại một chiều, có chủ đích.

Cô chưa từng gặp bất kỳ người bình luận nào trong số này, chưa từng làm gì để họ phải căm ghét cô tới vậy, nhưng cảm giác bị phản bội, bị hiểu lầm bởi hàng trăm người xa lạ vẫn khiến lồng ngực cô nghẹn lại, khó thở. Cô cuộn xuống đọc thêm, thấy có người còn tìm ra cả trang cá nhân cũ của cô, chụp lại vài tấm ảnh đời thường rồi bình phẩm ác ý về ngoại hình, về cách ăn mặc, những điều chẳng liên quan gì tới nội dung cô đã đăng, nhưng vẫn bị lôi ra mổ xẻ không thương tiếc.

Cô định gọi cho Huy, nhưng nhìn đồng hồ đã gần mười hai giờ khuya, cô không muốn làm phiền anh giờ này. Cô cũng nhớ lời dặn của Khang, không nên tự ý trả lời hay phản ứng công khai với bất cứ điều gì liên quan tới vụ việc mà chưa hỏi ý kiến anh trước.

Cô tắt điện thoại, đặt úp xuống bàn, ngồi lặng một lúc trong bóng tối, chỉ có ánh đèn ngủ vàng yếu chiếu lên trần nhà, khác hẳn không khí căng thẳng của những dòng chữ vừa đọc được.

Cô nghĩ tới bà Loan, tới Hoài, tới tất cả những người đã và đang chịu đựng một nỗi bất công tương tự, tự hỏi có bao nhiêu người trong số họ đã từng đọc những bài viết như thế này về chính mình, những bài viết được viết ra bởi những người chưa từng đứng ở vị trí của họ, chưa từng hiểu được cái giá thật sự của việc gương mặt và thân thể mình không còn hoàn toàn thuộc về mình nữa.

Cô đứng dậy, pha một ly nước ấm, đi tới đi lui vài vòng trong căn phòng chật hẹp để trấn tĩnh lại, không chắc mình có ngủ được đêm nay hay không, nhưng ít nhất cô biết một điều chắc chắn: dù bài viết đó có gây tổn thương tới đâu, nó cũng không làm cô lung lay ý định tiếp tục theo đuổi sự thật, chỉ khiến cô nhận ra rõ hơn rằng con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai hơn cô từng tưởng tượng.

Cô chụp lại toàn bộ bài viết cùng phần bình luận, lưu vào thư mục bằng chứng để cho Khang xem vào sáng mai, nghĩ rằng biết đâu chính bài viết mang tính công kích này lại là một manh mối, một dấu hiệu cho thấy phía công ty đang thật sự lo lắng trước sức ép mà cô và Khang đang tạo ra, đủ để họ phải tìm cách phản công bằng truyền thông thay vì chỉ im lặng như những tuần đầu tiên.

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →