🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Một tuần sau buổi gặp bà Loan, Trâm trở lại văn phòng luật của Khang, lần này không khí bận rộn hơn hẳn lần đầu, nhiều chồng hồ sơ mới xếp trên bàn, một trợ lý trẻ đang photocopy tài liệu ở góc phòng.

"Chào chị Trâm," Khang đứng dậy chào, gương mặt có vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự quyết tâm quen thuộc. "Mọi thứ đã sẵn sàng. Hôm nay mình sẽ hoàn tất hai loại đơn: đơn tố cáo hành chính gửi cơ quan chức năng, và đơn khởi kiện dân sự."

Anh ra hiệu cho trợ lý mang tới một chồng hồ sơ khác, dày hơn hẳn lần trước, kèm theo lời khai bằng văn bản của bà Loan đã được ghi nhận đầy đủ trong tuần qua, có chữ ký và điểm chỉ xác nhận theo đúng quy trình pháp lý. Trâm nhìn chồng hồ sơ đó, cảm nhận được sức nặng cụ thể của nó, khác hẳn cảm giác mơ hồ cô từng mang suốt nhiều tuần trước khi mọi thứ được sắp xếp thành văn bản chính thức thế này.

"Hai đơn này khác nhau thế nào ạ?" Trâm hỏi, ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc của Khang.

"Đơn tố cáo hành chính," Khang giải thích, giọng rõ ràng như đang trình bày cho một khách hàng chưa quen thuộc pháp lý, "là mình yêu cầu cơ quan nhà nước có thẩm quyền xem xét, xử phạt hành vi vi phạm theo quy định pháp luật, có thể dẫn tới mức phạt hành chính cho công ty hoặc cá nhân liên quan. Đơn khởi kiện dân sự là mình trực tiếp yêu cầu toà án buộc bên vi phạm bồi thường thiệt hại cho chị, và buộc chấm dứt hành vi sử dụng dữ liệu trái phép."

"Vậy mình nộp cả hai luôn ạ?" Trâm hỏi.

"Đúng vậy, song song," Khang xác nhận. "Hai con đường bổ trợ cho nhau. Đơn hành chính thường có kết quả nhanh hơn nhưng mức phạt không lớn. Đơn dân sự mất thời gian hơn nhiều, nhưng nếu thắng, chị có thể nhận được bồi thường thoả đáng hơn, và quan trọng hơn, tạo ra một bản án có giá trị tham chiếu."

Khang đưa ra một chồng giấy tờ đã soạn sẵn, giải thích từng mục một cho Trâm hiểu trước khi ký. Cô đọc kỹ từng trang, tay hơi run khi cầm bút, nhớ lại lần ký hợp đồng hai năm trước, khi cô đọc lướt qua mà không suy nghĩ kỹ, và giờ đây, mỗi chữ ký cô đặt xuống đều mang một trọng lượng khác hẳn.

"Chị ký ở đây, và đây," Khang chỉ vào từng vị trí, "xác nhận toàn bộ thông tin trong đơn là đúng sự thật theo hiểu biết của chị."

Trâm ký từng trang một, tay chắc chắn dần lên sau mỗi chữ ký, như thể mỗi lần đặt bút xuống lại tiếp thêm cho cô một chút can đảm.

"Xong rồi," Khang nói, thu gọn lại các trang giấy, đóng dấu văn phòng lên góc mỗi trang theo đúng quy trình. "Tôi sẽ nộp đơn trong tuần này. Sau đó mình chờ phản hồi."

"Bao lâu thì có kết quả ạ?" Trâm hỏi, giọng có chút lo lắng.

Khang thở dài nhẹ. "Thành thật mà nói, tôi không dám hứa trước. Có thể vài tuần cho bước đầu tiên, nhưng toàn bộ quy trình có thể kéo dài nhiều tháng, thậm chí cả năm nếu bên kia kháng cáo, trì hoãn. Chị cần chuẩn bị tinh thần cho một hành trình dài."

Trâm gật đầu, nhìn xuống bản sao đơn tố cáo cô vừa ký, tên mình hiện lên rõ ràng ở phần "người tố cáo", bên cạnh là tên công ty Ánh Sao Entertainment Tech JSC ở phần "bên bị tố cáo", một sự đối đầu chính thức giờ đã được ghi nhận trên giấy tờ, không còn là điều gì mơ hồ nữa.

"Em sẵn sàng chờ, dù bao lâu cũng được," cô nói, giọng chắc chắn hơn cô nghĩ mình có thể có.

Khang mỉm cười nhẹ, một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thành. "Vậy thì mình bắt đầu thôi."

Trước khi rời văn phòng, Khang dặn dò thêm một điều quan trọng. "Từ giờ, mọi liên hệ từ phía Ánh Sao, dù qua email, điện thoại, hay bất kỳ hình thức nào, chị đều phải báo ngay cho tôi, đừng tự ý trả lời hay thoả thuận bất cứ điều gì. Kể cả khi họ đề nghị chuyện gì nghe có vẻ hấp dẫn."

Trâm gật đầu, ghi nhớ lời dặn đó, dù chưa hình dung được cụ thể điều gì có thể xảy ra tiếp theo. Cô bước ra khỏi văn phòng luật giữa buổi chiều nắng gắt, tay ôm chặt bản sao các đơn vừa ký, cảm giác như mình vừa bước qua một cột mốc quan trọng, dù con đường phía trước vẫn còn dài và mờ mịt không kém gì lúc bắt đầu.

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →