Chiều muộn, khi Trâm và Khang chuẩn bị rời khỏi con hẻm để về, điện thoại Trâm rung lên, một tin nhắn từ số lạ mà cô đoán ngay là của bà Loan, xin qua số điện thoại Trâm để lại trên tấm danh thiếp của Khang lúc trước.
"Cô Trâm, quay lại được không? Tôi muốn nói chuyện."
Trâm và Khang quay lại ngay, ánh nắng chiều lúc này đã chuyển sang màu vàng cam đậm, hắt qua khe cửa studio một luồng sáng ấm áp khác hẳn không khí nặng nề của buổi sáng.
Bà Loan ngồi đó, mắt đỏ hoe, rõ ràng đã khóc một mình suốt mấy tiếng đồng hồ sau khi họ rời đi. Bà ra hiệu mời họ ngồi xuống hai chiếc ghế đối diện, tay run run rót nước mời khách, một cử chỉ lễ nghi quen thuộc dù trong hoàn cảnh này nó có vẻ lạc lõng. Trên bàn làm việc của bà, cạnh chiếc máy tính cũ, có một khung ảnh nhỏ đặt nghiêng, ảnh chụp bà và một người đàn ông đứng tuổi đang cười, cả hai mặc áo sơ mi cùng tông màu như thể chụp trong một dịp kỷ niệm nào đó. Trâm nhận ra ngay đây hẳn là tấm ảnh bà vẫn giữ lại sau khi chồng mất, đặt ngay tầm mắt để nhìn thấy mỗi ngày trong lúc làm việc.
"Tôi kể hết," bà nói, giọng đã vỡ ra, không còn cố giữ vẻ cứng rắn như những lần trước. "Tôi không chịu nổi nữa rồi."
Trâm và Khang im lặng, chờ đợi.
"Chồng tôi bị ung thư," bà Loan bắt đầu, giọng run rẩy, "phát hiện năm 2024, giai đoạn đã trễ. Tiền chữa bệnh, tiền thuốc, tiền viện phí, tất cả đè lên vai tôi. Cái nghề chụp ảnh cưới ngày càng ế ẩm, ai cũng tự chụp bằng điện thoại rồi. Lúc đó có người liên hệ, nói cần tuyển người quay dữ liệu biểu cảm, trả công hậu, tôi nhận lời ngay, không nghĩ ngợi nhiều."
Bà dừng lại, lau nước mắt bằng mu bàn tay, tiếp tục kể, giọng đứt quãng.
"Ban đầu tôi cũng tin là dùng cho nghiên cứu thật. Nhưng dần dần, tôi nhận ra không đúng vậy. Bên mua dữ liệu cứ hỏi thêm, muốn thêm biểu cảm ngoài kịch bản, muốn dữ liệu càng tự nhiên càng tốt. Tôi bắt đầu nghi ngờ, nhưng lúc đó tiền viện phí cho chồng tôi đã lên tới mấy trăm triệu, tôi không dám dừng lại, sợ mất đi nguồn thu duy nhất."
"Chồng chị giờ sao rồi ạ?" Trâm hỏi, giọng nhẹ nhàng, dù cô đã đoán được câu trả lời.
Bà Loan ngước lên, mắt đẫm nước. "Ông ấy mất rồi. Giữa năm ngoái. Tôi còn phải sống, con à. Tôi còn phải trả nợ vay để chữa bệnh cho ông ấy, dù ông ấy không còn nữa. Tôi biết mình sai, nhưng tôi không biết làm sao dừng lại được, tôi không còn nghề nào khác ở tuổi này để kiếm được số tiền tương đương."
Trâm cảm thấy một cơn xúc động phức tạp dâng lên, không phải sự tha thứ hoàn toàn, nhưng cũng không còn là sự căm giận thuần tuý như cô từng có trước khi nghe câu chuyện này. Cô nhìn người phụ nữ trước mặt, một người vừa là một phần của nguyên nhân gây ra nỗi đau của cô, vừa là một nạn nhân theo một cách khác của chính cái hệ thống đó.
Khang lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. "Chị Loan, tôi hiểu hoàn cảnh của chị rất khó khăn. Nhưng nếu chị sẵn lòng, lời khai của chị có thể giúp đưa vụ việc này ra ánh sáng, giúp không chỉ chị Trâm mà cả những người khác từng bị tương tự. Về phần chị, hợp tác làm chứng cũng có thể giúp chị được xem xét khoan hồng hơn nếu có vấn đề pháp lý phát sinh sau này."
Bà Loan im lặng một lúc lâu, nhìn xuống hai bàn tay đang run của mình, rồi ngước lên, ánh mắt vẫn còn đẫm nước nhưng đã có phần quyết đoán hơn.
"Được," bà nói, giọng nhỏ nhưng chắc chắn. "Tôi sẽ khai hết những gì tôi biết. Tôi mệt rồi, mệt vì phải giữ bí mật này một mình quá lâu."
Trâm nhìn bà Loan, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối chập choạng đổ xuống con hẻm nhỏ. Ba người ngồi đó một lúc lâu trong im lặng, mỗi người mang theo một gánh nặng riêng, nhưng lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, Trâm cảm thấy như thể có một cánh cửa mới vừa mở ra, dù phía sau nó là gì, cô vẫn chưa thể biết chắc.
Khang hẹn bà Loan một buổi làm việc chính thức trong tuần tới để ghi lại lời khai đầy đủ, có văn bản rõ ràng. Bà Loan gật đầu đồng ý, tiễn cả hai ra tới cửa, tay vẫn còn run nhưng ánh mắt đã bớt hoảng loạn hơn lúc đầu, như thể việc nói ra được sự thật, dù muộn màng, đã trút bớt một phần gánh nặng bà mang theo suốt hai năm qua. Ba người rời studio lúc trời đã sập tối hẳn, bóng dáng họ đổ dài trên nền gạch cũ của con hẻm, mỗi người một hướng đi riêng nhưng cùng mang theo một cảm giác nặng nề không dễ gọi tên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 33 →