🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ ba tuần sau, Trâm cùng luật sư Khang quay lại con hẻm dẫn vào Xưởng Ký Ức, lần này với sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn nhiều so với lần đầu tiên cô tới một mình. Khang mang theo một cặp tài liệu dày, trong đó có bản sao tờ hợp đồng, bảng so khớp video Huy đã dựng, và một bản tóm tắt các căn cứ pháp lý liên quan.

Trên đường đi, Trâm hỏi Khang liệu có nên chuẩn bị trước những câu hỏi cụ thể hay để mọi thứ diễn ra tự nhiên. Khang nói ngắn gọn: "Cứ để chị dẫn dắt phần cảm xúc, tôi sẽ can thiệp khi cần tới phần pháp lý. Người như bà Loan thường phản ứng tốt hơn với sự chân thành hơn là áp lực." Trâm gật đầu, ghi nhớ lời dặn, cảm thấy bụng mình thắt lại một chút khi hẻm nhỏ quen thuộc dần hiện ra trước mắt.

Họ vén tấm rèm nhựa bước vào studio, thấy bà Kim Loan vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc sau bàn, lần này gương mặt bà thoáng biến sắc khi nhận ra Trâm, càng thêm cảnh giác hơn khi thấy một người đàn ông lạ mặc vest đi cùng. Không gian studio vẫn y hệt hai lần trước, tấm phông xanh bạc màu, mấy chân đèn xếp gọn trong góc, chỉ khác là lần này có thêm một chiếc quạt trần cũ kêu cọt kẹt phía trên đầu, tiếng kêu đều đặn như một nhịp đếm ngược cho cuộc đối thoại sắp diễn ra.

"Chào chị Loan," Trâm nói, giọng bình tĩnh hơn hẳn lần trước. "Đây là luật sư của em, anh Khang. Tụi em tới để nói chuyện nghiêm túc về việc dữ liệu của em bị sử dụng sai mục đích."

Bà Loan đứng dậy, có vẻ định lặp lại phản ứng né tránh quen thuộc, nhưng Khang đã lên tiếng trước, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy quyền của người làm nghề luật.

"Chào chị Loan," Khang nói, đặt cặp tài liệu lên bàn, mở ra cho bà thấy. "Chúng tôi đã có đầy đủ bằng chứng: hợp đồng chị ký với chị Trâm năm 2025, bảng đối chiếu chi tiết cho thấy dữ liệu chuyển động của chị Trâm trùng khớp với hàng chục video thương mại của ứng dụng MỘT NGÀY. Chúng tôi không tới đây để gây khó dễ cho chị, nhưng chúng tôi cần sự thật."

Bà Loan nhìn xuống đống tài liệu, gương mặt dần mất đi vẻ cứng rắn ban đầu, tay bà siết chặt lấy nhau trên bàn.

"Tôi... tôi chỉ là người trung gian," bà lặp lại câu quen thuộc, nhưng giọng đã yếu đi nhiều so với lần trước.

"Chị Loan," Trâm nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, "chị nhìn em đi. Nhìn thẳng vô mắt em rồi trả lời. Em không tới đây để hại chị. Em chỉ cần biết sự thật, để em có thể đòi lại công bằng cho chính mình."

Bà Loan ngước lên nhìn Trâm, ánh mắt phức tạp, một sự giằng xé rõ rệt giữa nỗi sợ hãi và một điều gì đó khác, có lẽ là sự mệt mỏi của một người đã phải gồng mình giữ bí mật quá lâu.

"Cô không hiểu đâu," bà nói, giọng run rẩy. "Cô nghĩ tôi muốn làm chuyện này sao?"

"Vậy tại sao chị vẫn làm?" Khang hỏi, giọng vẫn giữ sự điềm tĩnh nghề nghiệp nhưng có phần dồn dập hơn.

Bà Loan không trả lời ngay, tay bà run lên, mắt bắt đầu ngân ngấn nước, nhưng bà vẫn cố kìm lại, quay mặt đi, tránh ánh nhìn của cả hai người trước mặt.

"Tôi không nói được," bà nói, giọng nghẹn lại. "Xin các người, cho tôi thời gian."

Trâm và Khang nhìn nhau, không ai muốn tiếp tục dồn ép một người phụ nữ đang rõ ràng chịu đựng một áp lực tinh thần lớn. Khang khẽ gật đầu với Trâm, ra hiệu tạm dừng.

"Chị Loan," Khang nói, giọng dịu lại. "Chúng tôi hiểu chị cần thời gian. Nhưng xin chị hiểu, chị Trâm là nạn nhân trong chuyện này, không phải người muốn làm khó chị. Chúng tôi sẽ quay lại, mong chị suy nghĩ kỹ."

Bà Loan không nói gì thêm, chỉ gật đầu nhẹ, tay vẫn run, mắt vẫn tránh nhìn thẳng vào ai. Trâm và Khang thu dọn tài liệu, rời khỏi studio trong im lặng, để lại bà Loan ngồi một mình giữa không gian quen thuộc nhưng giờ đây nặng trĩu một điều gì đó chưa được nói ra hết.

Ra tới ngoài hẻm, Trâm quay đầu nhìn lại một lần nữa, thấy qua khe hở tấm rèm nhựa, bóng bà Loan vẫn ngồi bất động ở chỗ cũ, không đứng dậy làm việc gì tiếp. Khang đặt tay lên vai Trâm, một cử chỉ động viên ngắn ngủi. "Chị làm tốt lắm," anh nói. "Đôi khi phải đợi người ta tự mở lòng, không thể ép được." Trâm gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn nặng trĩu hình ảnh đôi tay run rẩy của bà Loan, tự hỏi bao lâu nữa mới có câu trả lời thật sự.

Hết Chương 31

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 32
← TrướcTiếp →