🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Văn phòng luật của Vũ Đình Khang nằm ở tầng hai một căn nhà phố cải tạo trên đường Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3, không gian đơn giản, khiêm tốn: một phòng làm việc chung với ba bàn, kệ hồ sơ cao kín một bức tường, vài chậu cây nhỏ đặt rải rác cho bớt khô khan. Trâm và Huy tới đúng giờ hẹn, được một nhân viên lễ tân trẻ dẫn vào phòng họp nhỏ phía trong.

Khang bước ra chào đón, người đàn ông ngoài ba mươi, dáng gầy, đeo kính gọng mỏng, ăn mặc giản dị với áo sơ mi trắng không cà vạt, khác hẳn hình dung ban đầu của Trâm về một luật sư chuyên nghiệp lạnh lùng.

"Chào chị Trâm, chào anh," Khang bắt tay cả hai, mời ngồi xuống bàn họp, tự tay rót cho mỗi người một ly nước lọc từ chiếc bình để sẵn trên bàn, một cử chỉ nhỏ nhưng khiến Trâm bớt căng thẳng đôi chút. "Cảm ơn hai người đã tới. Mình vào việc luôn được không? Chị mang theo tài liệu gì rồi, cứ đưa hết cho tôi, kể cả cái chị nghĩ không quan trọng, tôi sẽ tự sàng lọc."

Trâm đưa chiếc bìa hồ sơ đã chuẩn bị kỹ càng từ hôm qua. Khang mở ra, đọc lướt qua từng trang, thỉnh thoảng dừng lại lâu hơn ở một số chỗ, tay cầm bút ghi chú bên lề, gương mặt anh dần trở nên nghiêm túc hơn khi đọc sâu vào nội dung.

"Tờ hợp đồng này," Khang nói, chỉ vào dòng chữ về mục đích sử dụng dữ liệu, "đúng là được soạn rất mập mờ có chủ đích. Đây chính là chỗ mình cần khai thác."

"Về mặt pháp lý, mình có cơ sở gì không anh?" Trâm hỏi, giọng vừa lo lắng vừa hy vọng.

Khang gật đầu, đặt bút xuống, nhìn thẳng vào Trâm. "Có hai hướng chính. Một là Điều 32 Bộ luật Dân sự 2015, quy định quyền cá nhân đối với hình ảnh của mình. Hai là Nghị định 13 năm 2023, xếp dữ liệu sinh trắc học vào nhóm dữ liệu cá nhân nhạy cảm, đòi hỏi sự đồng ý rõ ràng cho từng mục đích sử dụng riêng biệt."[^1]

"Nhưng em nghe nói," Huy xen vào, "cái khó ở đây là gương mặt hiển thị trong video không phải của Trâm. Vậy Điều 32 có áp dụng được không?"

Khang gật đầu, thừa nhận điểm khó đó ngay lập tức, không né tránh. "Đây chính xác là điểm mấu chốt, và thành thật mà nói, chưa có án lệ nào ở Việt Nam xử lý đúng tình huống này trước đây. Điều 32 nói về 'hình ảnh', trong khi cái bị lấy đi ở đây là cách chị Trâm cử động, một dạng dữ liệu chuyển động. Mình sẽ phải lập luận rằng 'hình ảnh' cần hiểu theo nghĩa rộng, bao gồm cả chuỗi hình ảnh động cấu thành nên nhận dạng cá nhân, không chỉ là một tấm ảnh tĩnh."

"Nghe có vẻ khó thắng," Trâm nói, giọng chùng xuống.

"Không dễ, tôi không giấu chị điều đó," Khang nói thẳng thắn. "Nhưng đây cũng chính là lý do tôi muốn nhận vụ này. Đây sẽ là một trong những vụ đầu tiên thử thách ranh giới của luật hiện hành trước một loại vi phạm mà luật chưa từng hình dung tới lúc soạn ra. Dù thắng hay thua, nó cũng sẽ tạo ra một tiền lệ, một điều gì đó có ý nghĩa hơn riêng vụ việc của chị."

Trâm nhìn Khang, cảm nhận được sự chân thành lẫn tham vọng nghề nghiệp đan xen trong lời nói của anh, một sự pha trộn khiến cô vừa tin tưởng vừa thấy áp lực, biết rằng mình sắp bước vào một hành trình dài, gian nan, không có gì đảm bảo chắc chắn.

"Tôi sẽ đi cùng chị tới cùng," Khang nói thêm, giọng chắc chắn. "Nhưng chị cũng cần chuẩn bị tinh thần: đây sẽ là một vụ dài, có thể mất nhiều tháng, thậm chí cả năm. Không có gì đảm bảo mình sẽ thắng."

Trâm gật đầu, hít một hơi thật sâu. "Em hiểu. Em sẵn sàng."

Huy hỏi thêm vài câu về quy trình cụ thể, về thời gian dự kiến từng bước, về việc liệu có cần chuẩn bị gì thêm trước khi nộp đơn chính thức. Khang trả lời từng câu một cách rõ ràng, không hứa hẹn quá mức nhưng cũng không làm nản lòng, cân bằng khéo léo giữa sự thực tế và niềm tin cần thiết để giữ cho cả hai người ngồi trước mặt mình còn đủ sức bước tiếp trên một con đường mà chính anh cũng thừa nhận là chưa từng có ai đi qua trước đó.

[^1]: Điều 32 Bộ luật Dân sự 2015 quy định quyền cá nhân đối với hình ảnh; Nghị định 13/2023/NĐ-CP xếp dữ liệu sinh trắc học vào nhóm dữ liệu cá nhân nhạy cảm.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 31
← TrướcTiếp →