🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Điện thoại reo lúc gần trưa, một số lạ Trâm không lưu trong danh bạ. Cô do dự một lúc trước khi bắt máy, cảnh giác hơn hẳn mọi khi sau lá thư cảnh báo nhận được sáng nay.

"Alo," cô nói, giọng thận trọng.

"Chào chị, em tên Vũ Đình Khang, luật sư," giọng một người đàn ông vang lên, trầm ổn, có vẻ khoảng ngoài ba mươi tuổi. "Em xin lỗi vì gọi đột ngột thế này. Em đọc được bài đăng của chị trên mạng xã hội, muốn liên hệ trao đổi vài điều."

Trâm khựng lại, không chắc nên tin tưởng ngay lập tức hay tiếp tục cảnh giác. "Dạ anh biết số của em qua đâu ạ?"

"Chị có để số điện thoại trong phần liên hệ công việc trên trang cá nhân, em gọi qua đó," Khang giải thích, giọng thẳng thắn không hề né tránh câu hỏi. "Em hiểu chị đang cảnh giác, chuyện đó hợp lý. Nếu chị muốn, em có thể gửi thông tin văn phòng luật của em để chị kiểm tra trước, rồi mình nói chuyện sau."

Trâm cảm thấy một chút yên tâm hơn trước sự thẳng thắn đó, dù trong lòng vẫn còn dè chừng, phòng trường hợp đây lại là một cách tiếp cận khác từ phía công ty, khéo léo hơn lá thư cảnh báo sáng nay. "Dạ anh cứ nói, em nghe."

"Em làm ở một văn phòng luật nhỏ chuyên về dân sự và lao động, Quận 3," Khang nói. "Cách đây hai năm, em từng nhận một vụ tương tự, một khách hàng bị dùng hình ảnh trái phép cho quảng cáo mà không xin phép. Em thua vụ đó, vì thiếu chứng cứ đủ mạnh, đối phương có đội luật sư lớn hơn nhiều. Từ đó tới giờ em vẫn áy náy, nghĩ nếu có cơ hội làm lại, em sẽ chuẩn bị kỹ hơn."

Trâm im lặng lắng nghe, cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói của người luật sư này, khác hẳn với ngôn ngữ lạnh lùng, đầy tính toán trong email cảnh báo cô nhận được sáng nay.

"Đọc bài đăng của chị, em nghĩ đây có thể là một ca đáng để theo đuổi," Khang tiếp tục. "Nếu chị đồng ý, em muốn hỗ trợ chị, gần như miễn phí, chỉ tính một khoản phí tượng trưng khi có kết quả tốt. Em nghĩ đây là một vấn đề quan trọng, không chỉ cho riêng chị."

"Em cần suy nghĩ thêm," Trâm nói thật, dù trong lòng đã cảm thấy một tia hy vọng le lói. "Sáng nay em vừa nhận được thư cảnh báo từ phía công ty, đe doạ kiện em vì vu khống. Em đang rất hoang mang."

"Vậy thì càng cần gặp sớm," Khang nói, giọng có chút gấp gáp nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh chuyên nghiệp. "Thư cảnh báo kiểu đó thường chỉ là chiến thuật doạ dẫm, nhưng mình vẫn cần chuẩn bị phản ứng đúng cách, không được để hớ."

Trâm cân nhắc một lúc, nhớ lại lời dặn của Huy về việc cẩn thận với những người lạ liên hệ, nhưng cũng cảm nhận được đây có thể là cơ hội cô đang cần.

"Em có thể gặp anh chiều mai được không?" cô hỏi.

"Được, em gửi địa chỉ văn phòng cho chị qua tin nhắn nhé," Khang nói. "Chị cứ mang theo mọi tài liệu liên quan, càng đầy đủ càng tốt cho việc đánh giá tình hình."

Sau khi cúp máy, Trâm ngồi lặng một lúc, rồi nhắn ngay cho Huy kể lại cuộc gọi vừa rồi, kèm theo thông tin văn phòng luật Khang vừa gửi để Huy kiểm tra tính xác thực trước khi cô quyết định tin tưởng hoàn toàn.

Huy trả lời sau khi tra cứu nhanh: "Văn phòng này có thật, đăng ký hoạt động hợp pháp, có vài đánh giá tốt trên mạng. Có vẻ đáng tin. Nhưng vẫn nên cẩn thận, tao đi cùng mày ngày mai được không?"

Trâm gật đầu dù Huy không nhìn thấy, gõ lại một chữ "được" ngắn gọn, cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi biết mình sẽ không phải một mình bước vào buổi gặp quan trọng này.

Cô dành phần còn lại của buổi chiều để soạn lại toàn bộ tài liệu đã có: tờ hợp đồng cũ, bảng so khớp video của Huy, ảnh chụp màn hình slide pitch đầu tư, ảnh chụp email cảnh báo sáng nay, và cả đoạn hội thoại với tài khoản ẩn danh đã nhắc tới cái tên Đặng Minh Khải. Cô in tất cả ra giấy, xếp gọn vào một chiếc bìa hồ sơ mới mua, cẩn thận đánh số thứ tự từng trang, chuẩn bị tinh thần cho buổi gặp có thể sẽ quyết định hướng đi của cả câu chuyện này.

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →