🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ hai, Trâm mở email công việc như thường lệ, định kiểm tra xem có khách hàng mới nào liên hệ qua kênh này không. Giữa những email quen thuộc về báo giá, lịch hẹn, cô thấy một email lạ, tiêu đề in đậm: "THÔNG BÁO CHÍNH THỨC TỪ ÁNH SAO ENTERTAINMENT TECH JSC LIÊN QUAN TỚI NỘI DUNG PHÁT TÁN KHÔNG CĂN CỨ".

Tim cô đập nhanh. Cô nhấp vào mở email, đọc từng dòng chữ được soạn bằng ngôn ngữ pháp lý chuyên nghiệp, lịch sự nhưng mang đầy hàm ý đe doạ. Cô liếc qua địa chỉ email gửi, một tên miền chính thức của công ty, chữ ký cuối thư kèm cả logo Ánh Sao và một dòng chức danh dài dằng dặc của người ký, tất cả được trình bày chỉn chu tới mức khiến cô càng thêm hoảng sợ hơn là một tin nhắn nặc danh nào đó.

"Kính gửi bà Trần Bảo Trâm,

Chúng tôi, Phòng Pháp chế Công ty Cổ phần Công nghệ Giải Trí Ánh Sao, được biết bà đã đăng tải một bài viết công khai trên mạng xã hội cá nhân vào ngày [...], trong đó có nội dung ám chỉ Công ty chúng tôi có hành vi vi phạm pháp luật liên quan tới dữ liệu cá nhân, mà không có căn cứ pháp lý xác đáng.

Chúng tôi trân trọng đề nghị bà gỡ bỏ nội dung nêu trên trong vòng 48 giờ kể từ thời điểm nhận được thông báo này. Trong trường hợp bà tiếp tục duy trì hoặc phát tán thêm các nội dung tương tự, chúng tôi buộc phải xem xét các biện pháp pháp lý cần thiết để bảo vệ uy tín và quyền lợi hợp pháp của Công ty, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc khởi kiện vì hành vi vu khống, xúc phạm danh dự, uy tín doanh nghiệp.

Trân trọng."

Trâm đọc đi đọc lại email, hai tay run rẩy cầm điện thoại, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Đây là lần đầu tiên cô đối diện trực tiếp với phản ứng chính thức từ phía công ty, và nó không hề mang tính chất mời gọi đối thoại, mà là một lời đe doạ trần trụi được gói ghém trong ngôn từ trang trọng.

Cô gọi ngay cho Huy, giọng run rẩy khi kể lại nội dung email.

"Bình tĩnh đã," Huy nói, dù giọng anh qua điện thoại cũng không hoàn toàn giấu được sự lo lắng. "Đây là chiến thuật thường thấy, doạ để mày sợ mà rút lại. Không có nghĩa là họ thật sự có đủ căn cứ để kiện mày."

"Nhưng nếu họ kiện thật thì sao?" Trâm hỏi, giọng gần như hoảng loạn. "Em không có tiền để thuê luật sư, không có kinh nghiệm đối phó với chuyện này."

"Tao hiểu mày lo," Huy nói, giọng chậm lại, cố trấn an. "Nhưng tao nói thật, tao không phải hacker, tao chỉ tìm được cái người ta để hở thôi. Về mặt pháp lý, tao không giúp được mày nhiều hơn nữa. Mình cần tìm một luật sư thật sự."

Trâm ngồi im, tay vẫn cầm điện thoại, mắt nhìn con trỏ chuột đang dừng lại trên nút "Gỡ bài đăng" mà cô vừa mở ra trên trang cá nhân, chưa dám bấm xuống.

"Nếu em gỡ bài, có phải là mình đang thua ngay từ đầu không?" cô hỏi, nửa như hỏi Huy, nửa như tự hỏi chính mình. Cô nhìn lại bài đăng của mình, những dòng chữ cô đã cân nhắc từng câu từng chữ trước khi đăng, giờ đứng trước nguy cơ phải xoá đi chỉ vì một lá thư đầy hăm doạ từ một bộ phận pháp chế mà cô còn chưa từng gặp mặt ai.

"Tao không biết," Huy thừa nhận thành thật. "Nhưng tao nghĩ mày không nên quyết định gì vội trong lúc đang hoảng loạn thế này. Để tao thử tìm xem có luật sư nào tư vấn miễn phí cho những trường hợp như vậy không, mình cần một ý kiến chuyên môn trước khi quyết định bất cứ điều gì."

"Vậy trong lúc chờ, em phải làm sao với cái email này?" Trâm hỏi, giọng vẫn còn run. "Bốn mươi tám tiếng, họ ghi rõ vậy."

"Đừng trả lời gì hết," Huy nói dứt khoát. "Càng trả lời sớm, càng dễ hớ. Cứ để đó, chờ có luật sư tư vấn rồi tính tiếp. Bốn mươi tám tiếng không phải cái gì thiêng liêng, đó chỉ là câu chữ họ dùng để tạo áp lực thôi."

Trâm gật đầu, dù Huy không nhìn thấy qua điện thoại, tay cô vẫn để nguyên trên bàn phím, con trỏ vẫn dừng lại trên nút gỡ bài, chưa quyết được nên bấm xuống hay rút tay lại, giữa một bên là nỗi sợ hãi và một bên là sự ngoan cường cô còn chưa biết mình có đủ hay không để giữ vững.

Hết Chương 28

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 29
← TrướcTiếp →