Tối thứ sáu, Trâm ngồi trước laptop, tay đặt trên bàn phím, một trang soạn bài đăng mới trên mạng xã hội mở ra trống trơn trước mặt cô. Cô đã cân nhắc suốt hai ngày qua, bàn bạc với Huy nhiều lần, cuối cùng quyết định: đã đến lúc phải công khai một phần câu chuyện, dù chưa sẵn sàng nêu tên công ty hay bất kỳ cá nhân cụ thể nào.
Cô gõ vài dòng, đọc lại, xoá đi, gõ lại theo cách khác. Cô muốn bài viết đủ nghiêm túc để được nhìn nhận đúng mức, nhưng không quá gay gắt tới mức bị coi là một cơn giận dữ vô căn cứ trên mạng. Cô muốn đặt câu hỏi, không phải buộc tội, ít nhất là ở giai đoạn này.
"Hai năm trước, mình từng ký một hợp đồng quay dữ liệu biểu cảm khuôn mặt cho một studio nhỏ, được nói là dùng cho mục đích nghiên cứu hoạt hình. Gần đây, mình phát hiện dữ liệu chuyển động của mình, dù gương mặt không xuất hiện trực tiếp, đã bị dùng làm nền cho hàng chục nghìn video trong một ứng dụng deepfake giải trí, mà mình chưa hề được thông báo hay đồng ý. Mình đang tìm hiểu rõ hơn về việc này, và muốn hỏi: có ai từng trải qua chuyện tương tự không? Dữ liệu của bạn từng bị dùng sai mục đích như vậy chưa?"
Cô đọc lại lần cuối, tay run nhẹ trên chuột, ngón trỏ đặt trên nút "Đăng" nhưng chưa dám nhấn. Cô nghĩ tới mẹ, tới những khách hàng cũ, tới cả Đặng Minh Khải và cái công ty đứng sau lưng ông ta, tự hỏi bài đăng này sẽ mở ra những gì, tốt hay xấu, cô không thể biết trước.
Cô nhắn cho Huy trước khi đăng. "Tao chuẩn bị đăng rồi. Mày coi lại giúp tao lần cuối được không?"
Huy trả lời sau vài phút, gửi lại vài góp ý nhỏ về câu chữ, giúp bài viết bớt đi phần cảm xúc thái quá, tăng thêm phần lý trí, dễ được người đọc tin tưởng hơn. Trâm chỉnh sửa theo, đọc lại lần cuối, rồi nhắm mắt lại một giây, hít một hơi thật sâu.
Cô nhấn nút "Đăng".
Bài viết xuất hiện trên trang cá nhân của cô, không kèm hình ảnh minh hoạ nào, chỉ có chữ, đơn giản và trực tiếp. Cô ngồi nhìn nó một lúc, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng đã nói ra được điều gì đó công khai, vừa hoảng sợ vì không còn đường lùi lại sau khi đã bấm nút này.
Cô tắt màn hình điện thoại ngay sau đó, không dám mở lại xem có ai bình luận hay chia sẻ gì không. Cô sợ, không phải sợ không có ai chú ý, mà sợ ngược lại: sợ có quá nhiều phản ứng cô chưa sẵn sàng đối mặt, dù là phản ứng tích cực hay tiêu cực. Cô nhớ lại có lần đọc được một bài viết về cách mạng xã hội có thể biến một chuyện riêng tư thành trò tiêu khiển công cộng chỉ trong vài giờ, người viết ra nó thường là người ít chuẩn bị tinh thần nhất cho làn sóng chú ý sắp ập tới.
Vài phút sau, không kìm được, cô lại mở khoá điện thoại, chỉ để liếc nhanh một cái rồi tắt ngay. Con số lượt xem còn rất thấp, một vài lượt thích từ bạn bè quen biết, chưa có bình luận nào đáng kể. Cô thở ra một hơi, không biết nên thấy nhẹ nhõm hay thất vọng vì sự im ắng đó.
Cô đặt điện thoại úp xuống bàn, cố ép mình không nhìn tới nó nữa, đứng dậy đi rửa mặt, thay đồ chuẩn bị đi ngủ dù biết mình sẽ khó mà chợp mắt được đêm nay.
Cô trở người vài lần trên giường, kéo chăn lên rồi lại đạp ra vì thấy nóng, tai vẫn lắng nghe từng tiếng thông báo có thể vang lên từ chiếc điện thoại đang nằm im trên bàn, một sự chờ đợi căng thẳng xen lẫn hy vọng mơ hồ rằng bài đăng này sẽ là bước đầu tiên dẫn cô tới một điều gì đó tốt đẹp hơn, dù chưa biết chính xác điều đó là gì. Có lúc cô ngồi bật dậy, định với tay lấy điện thoại, rồi lại tự ngăn mình lại, nằm xuống tiếp, lặp đi lặp lại như vậy nhiều lần trong đêm.
Cô thiếp đi lúc nào không hay, giấc ngủ chập chờn không sâu, nhưng ít nhất cũng là một giấc ngủ, thứ cô đã thiếu suốt nhiều đêm liền kể từ khi mọi chuyện bắt đầu. Sáng hôm sau, việc đầu tiên cô làm khi mở mắt, trước cả khi đánh răng rửa mặt, là với tay lấy điện thoại, ngón tay run run mở ứng dụng mạng xã hội lên xem.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 28 →