Sáng hôm sau, Trâm dành cả buổi sáng để ngồi xem lại toàn bộ năm trăm file trong USB, từ đầu tới cuối, một việc cô chưa từng làm trọn vẹn kể từ đêm phát hiện sự thật cùng Huy. Lần này cô xem một mình, cần một không gian riêng để đối diện với chính mình của hai năm trước mà không có ai chứng kiến phản ứng của mình.
Cô sắp xếp các file theo đúng thứ tự thời gian ghi hình, bật lên xem lần lượt, từng biểu cảm một: vui, buồn, giận, ngạc nhiên, sợ hãi, mỗi cảm xúc lặp lại nhiều lần với các mức độ khác nhau theo kịch bản. Cô của hai năm trước, tóc ngắn hơn bây giờ, mặc một chiếc áo thun đơn giản, ngồi trước phông xanh, làm theo từng yêu cầu của giọng nói ngoài khung hình.
Cô pha một bình trà đặc để giữ tỉnh táo, biết mình sẽ phải ngồi hàng giờ liền trước màn hình. Mỗi file chỉ kéo dài vài giây tới vài chục giây, nhưng cộng dồn năm trăm file lại thành một khối lượng thời gian đáng kể, và cô muốn xem hết, không bỏ sót file nào, như một cách tự trừng phạt mình vì đã từng quên bẵng buổi quay này suốt hai năm trời, coi nó chỉ là một kỷ niệm vô hại đã qua.
Ở khoảng giữa buổi quay, cô nghe rõ giọng một người đàn ông, khác với giọng bà Loan vẫn thường hướng dẫn, xen vào nhận xét.
"Ê, biểu cảm con nhỏ này tự nhiên quá trời," giọng người đàn ông nói, có vẻ đang trò chuyện với ai đó khác trong phòng, không hẳn nói trực tiếp với Trâm. "Không gồng gì hết, giống như đang diễn thiệt vậy đó. Cho nó quay thêm mấy cái ngoài kịch bản coi, coi phản ứng tự nhiên của nó ra sao."
Sau đó, Trâm của màn hình được yêu cầu làm thêm một loạt biểu cảm không có trong kịch bản gốc: cười khi nghe một câu chuyện đùa ai đó kể, giả vờ ngạc nhiên khi được thông báo "trúng thưởng", giả vờ tức giận khi bị chọc ghẹo nhẹ nhàng. Cô của màn hình làm theo, không hề nghi ngờ gì, chỉ nghĩ đây là một phần bình thường của buổi quay, có khi còn thấy vui vì được khen.
Trâm của hiện tại ngồi xem, cảm giác một sự ghê tởm dấy lên trong lòng, không phải với chính mình của quá khứ, mà với những người đã đứng sau ống kính hôm đó, những người đã nhận ra "chất lượng" đặc biệt trong cô và quyết định khai thác nó triệt để hơn mà không hề giải thích vì sao, không hề hỏi ý kiến cô có đồng ý quay thêm ngoài kịch bản đã ký hay không.
Cô tạm dừng video, ngồi lặng một lúc, hai tay ôm lấy đầu gối, nhìn khung hình đóng băng: gương mặt cô hai năm trước đang cười tươi, không hề biết trước những gì sẽ xảy ra với nụ cười đó trong hai năm tiếp theo.
"Vậy là chọn đúng em rồi," cô nói khẽ, giọng cay đắng, gần như thì thầm với chính khung hình đóng băng trước mặt. Đây không phải câu cửa miệng cô vẫn hay nói, chỉ là một câu bật ra tự nhiên trong khoảnh khắc này, một lần duy nhất, không định lặp lại nó thêm lần nào nữa.
Cô tắt file, đóng laptop lại, đứng dậy đi tới cửa sổ, hít một hơi thật sâu. Buổi sáng bên ngoài vẫn tiếp diễn bình thường: tiếng xe cộ, tiếng người bán hàng rong, ánh nắng chan hoà khắp con hẻm nhỏ, một sự tương phản kỳ lạ với những gì cô vừa trải qua trong căn phòng nhỏ này.
Cô nghĩ tới Hoài, tự hỏi liệu người đạo diễn hiện trường hôm đó, hay một người tương tự ở một studio khác, có từng nói câu tương tự về Hoài hay không, có từng nhận ra "chất lượng" đặc biệt trong tiếng khóc của cô ấy và quyết định khai thác nó triệt để như đã làm với chính Trâm.
Cô mở điện thoại, định nhắn tin cho Huy kể lại phát hiện này, nhưng dừng lại, đổi ý, gõ tin nhắn cho Hoài thay vào đó, một tin nhắn ngắn gọn hỏi thăm, không đề cập gì tới USB hay video, chỉ đơn giản là một lời hỏi thăm chân thành gửi tới một người cùng cảnh ngộ, dù người đó vẫn còn đang đứng ngoài cuộc chiến này.
Hoài trả lời sau vài phút, một câu ngắn gọn hỏi lại sức khoẻ Trâm, kèm một biểu tượng cảm xúc nhỏ, không nhắc gì tới chuyện điều tra. Trâm mỉm cười nhẹ khi đọc tin nhắn đó, cất điện thoại vào túi áo, rồi quay lại bàn làm việc, mở một dự án dựng phim khác đang chờ hoàn thành, cố gắng đưa đầu óc trở về với nhịp sống thường nhật, dù biết rằng buổi sáng vừa qua đã để lại một dấu ấn không thể xoá nhoà trong cách cô nhìn về chính khuôn mặt và cơ thể mình từ nay về sau.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 26 →