Trâm gọi điện cho Hoài vào một buổi chiều, sau nhiều ngày chỉ nhắn tin qua lại những câu ngắn gọn hỏi thăm sức khoẻ nhau. Cô muốn cập nhật tiến độ điều tra, dù biết Hoài vẫn chưa sẵn sàng tham gia chính thức, nhưng cô tin việc giữ liên lạc thường xuyên vẫn quan trọng. Cô ngồi bên bàn làm việc, tay xoay xoay cây bút trong khi chờ chuông đổ, ngoài cửa sổ nắng chiều đã bắt đầu ngả màu vàng cam nhàn nhạt, một buổi chiều bình thường như bao buổi chiều khác nếu không có cả một câu chuyện lớn vẫn chưa ngã ngũ giữa hai người phụ nữ mới quen nhau chưa được bao lâu.
"Chị Hoài, em Trâm đây," cô nói khi Hoài bắt máy, giọng cố giữ vui vẻ nhẹ nhàng.
"Ừ Trâm, chị nghe," Hoài đáp, giọng có vẻ mệt mỏi hơn thường lệ.
"Chị ổn không? Nghe giọng chị hơi mệt."
"Chị ổn, chỉ là dạo này công việc nhiều, với lại..." Hoài ngập ngừng, không nói hết câu.
"Với lại sao chị?" Trâm hỏi, giọng lo lắng.
Hoài thở dài qua điện thoại. "Sếp chị mấy hôm nay có nhắc tới cái vụ deepfake đang rộ lên trên mạng. Chị không biết sếp có nghi ngờ gì chị không, nhưng ông ấy dặn cả xưởng đừng dính vào mấy chuyện đó, nói ảnh hưởng tới hình ảnh công ty với khách hàng."
Trâm cảm thấy một cơn lo lắng dâng lên thay cho Hoài. "Chị có bị nghi ngờ gì không?"
"Chị không biết," Hoài nói, giọng run nhẹ. "Chị cố giữ bình thường, không để lộ gì. Nhưng chị sợ, Trâm à. Chị sợ nếu chuyện này lan ra, người ta biết chị cũng dính vào, dù chị chưa làm gì công khai hết."
Trâm kể lại tiến độ điều tra của mình và Huy, về danh sách ba cái tên khả nghi ở phòng sản phẩm Ánh Sao, về việc cô vẫn chưa dám công khai bất cứ điều gì trên mạng xã hội vì lo sợ phản ứng dữ dội từ phía công ty. Cô cố nói với giọng điệu nhẹ nhàng, không gây thêm áp lực cho Hoài.
"Em vẫn mong chị tham gia cùng, nhưng em hiểu nếu chị chưa sẵn sàng," Trâm nói cuối cùng.
Hoài im lặng một lúc lâu trước khi trả lời. "Chị còn phải lo cho thằng Bin, Trâm à. Chị không thể liều lĩnh được. Nếu chỉ có một mình chị, chắc chị đã làm khác rồi. Nhưng chị không thể để con chị phải chịu hậu quả vì quyết định của chị."
"Em hiểu mà chị," Trâm nói, cố không để lộ sự thất vọng trong giọng nói, dù trong lòng cô vẫn mong mỏi có thêm một đồng minh chính thức trong hành trình đơn độc này.
"Chị xin lỗi em," Hoài nói, giọng nghẹn lại, có thể nghe rõ tiếng cô hít vào một hơi thật sâu ở đầu dây bên kia, cố kìm lại một điều gì đó chực trào ra. "Chị biết em cần chị, nhưng chị..."
"Chị không cần xin lỗi," Trâm ngắt lời, giọng dứt khoát nhưng ấm áp. "Mỗi người có hoàn cảnh riêng. Em không trách chị đâu."
Họ nói chuyện thêm một lúc về những chủ đề nhẹ nhàng hơn, về việc Bin sắp vào lớp mẫu giáo lớn, về một công thức nấu ăn Hoài mới học được từ đồng nghiệp trong xưởng, món canh khổ qua nhồi thịt Bin rất thích, dù thằng bé lúc nào cũng chê đắng trước khi ăn hết sạch tô. Không khí dần bớt nặng nề hơn, dù vấn đề cốt lõi giữa họ vẫn còn nguyên đó, chưa có lời giải.
Sau khi cúp máy, Trâm ngồi lặng một lúc, nhìn ra cửa sổ, ánh chiều tà nhuộm vàng cam khắp bầu trời phía trên những mái nhà thấp trong hẻm. Cô tự hỏi liệu mình có đang vô tình đẩy Hoài vào một tình thế khó xử hơn khi tiếp tục liên lạc, hay việc giữ liên lạc, dù chỉ để chia sẻ, cũng là một hình thức hỗ trợ cần thiết cho một người đang mang gánh nặng một mình.
Cô không có câu trả lời chắc chắn, chỉ biết rằng cô sẽ tiếp tục con đường của mình, với hoặc không có Hoài đồng hành, và sẽ luôn để cửa mở cho ngày Hoài sẵn sàng bước vào, nếu ngày đó có tới.
Cô nhắn cho Huy một dòng ngắn, kể lại cuộc gọi vừa rồi, không kể chi tiết mà chỉ tóm gọn: "Chị Hoài vẫn chưa sẵn sàng, nhưng vẫn giữ liên lạc." Huy trả lời gần như ngay, chỉ một câu động viên ngắn gọn: "Không sao, từ từ. Có mày với tao là đủ để bắt đầu rồi." Trâm nhìn dòng chữ đó, cảm thấy ấm lòng hơn một chút giữa buổi chiều mệt mỏi này, biết rằng dù con đường phía trước còn dài và cô đơn, ít nhất cô không hoàn toàn đơn độc bước đi một mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →