🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đường link Huy gửi dẫn tới một trang lưu trữ web cũ, loại trang chuyên chụp lại ảnh chụp màn hình của các website từng tồn tại rồi biến mất hoặc thay đổi nội dung theo thời gian. Trâm chưa từng biết tới sự tồn tại của những trang như vậy, nhưng Huy giải thích ngắn gọn qua tin nhắn thoại gửi kèm: đây là công cụ công khai, ai cũng dùng được, chuyên lưu lại phiên bản cũ của các trang web để nghiên cứu hoặc đối chiếu, không có gì bí mật hay phạm pháp trong việc truy cập nó.

Trang đang mở là một bản lưu trữ của một website gọi vốn đầu tư cũ, nơi các công ty khởi nghiệp từng đăng tải tài liệu giới thiệu để kêu gọi nhà đầu tư, phần lớn nội dung đã bị gỡ khỏi bản chính thức từ lâu, nhưng bản lưu trữ vẫn còn giữ lại nguyên vẹn.

Trâm cuộn xuống, thấy tên "Ánh Sao Entertainment Tech JSC" hiện lên ở đầu trang, kèm theo một bộ tài liệu pitch đầu tư từ cuối năm 2025, thời điểm công ty đang gọi vốn vòng đầu tiên trước khi ứng dụng MỘT NGÀY chính thức ra mắt công khai.

Cô mở tài liệu, lướt qua các trang giới thiệu về tầm nhìn công ty, mô hình kinh doanh, dự báo tăng trưởng, tất cả đều được trình bày bằng ngôn ngữ hào nhoáng, đầy những từ ngữ như "cách mạng hoá trải nghiệm giải trí số" và "công nghệ AI có đạo đức".

Rồi cô tới một trang có tiêu đề "Chỉ số hiệu suất mô hình", một bảng số liệu kỹ thuật liệt kê các chỉ số nội bộ mà công ty dùng để chứng minh sản phẩm của mình vượt trội hơn đối thủ cạnh tranh. Trong bảng đó có một cột ghi "Diễn viên lái", liệt kê một danh sách mã số theo dạng "Actor_01", "Actor_02", cho tới "Actor_15", mỗi mã kèm theo một con số ghi chú bên cạnh, được giải thích ở chú thích cuối trang là "tổng lượt sử dụng tích luỹ tính tới thời điểm báo cáo".

Mắt Trâm dừng lại ở một dòng.

"Actor_07: 41.832 lượt dùng."

Cô nhìn con số đó, đọc đi đọc lại nhiều lần, cảm giác như từng chữ số đang tự lớn dần lên trước mắt cô, không thể thu nhỏ lại được nữa.

Điện thoại rung, cuộc gọi video từ Huy. Cô bắt máy ngay.

"Mày thấy chưa?" Huy hỏi, giọng căng thẳng rõ rệt.

"Bốn mươi mốt nghìn tám trăm ba mươi hai," Trâm đọc lại thành tiếng, giọng run rẩy. "Đây là..."

"Tao nghĩ đây là mã nội bộ họ đặt cho mỗi diễn viên lái," Huy nói, giọng chậm rãi như đang cố giải thích cho cả chính mình lẫn cô hiểu rõ hơn. "Actor_07 chắc là mày. Con số bên cạnh là số lần dữ liệu của mày được dùng để tạo ra một video hoàn chỉnh, tính tới lúc bản báo cáo này được viết, cuối năm ngoái. Nếu tính tới bây giờ, con số thật chắc còn lớn hơn nhiều."

Trâm ngồi lặng người, hai tay buông thõng xuống đùi, không còn sức để giữ điện thoại lên cao ngang tầm mắt nữa, đặt nó xuống bàn, chuyển sang chế độ loa ngoài.

"Bốn mươi mốt nghìn," cô lặp lại, giọng gần như thì thầm. "Tao cứ nghĩ là vài chục, vài trăm video. Không phải... không phải con số này."

"Tao cũng không nghĩ tới mức đó," Huy thừa nhận. "Nhưng logic thì đúng vậy. Một khi họ có một mẫu chuyển động chất lượng tốt, họ sẽ dùng đi dùng lại cho vô số video khác nhau, không tốn thêm chi phí gì cả. Đó chính là lý do tại sao họ làm chuyện này ngay từ đầu, vì nó rẻ, vì nó nhân bản được vô hạn."

Trâm nhìn màn hình laptop, nhìn con số bốn mươi mốt nghìn tám trăm ba mươi hai vẫn còn hiện đó, một con số không có gương mặt, không có tên tuổi, chỉ là một thống kê lạnh lùng trong một tài liệu gọi vốn, nhưng đằng sau nó là hàng chục nghìn khoảnh khắc của chính cô, mỗi lần chớp mắt, mỗi lần cười, mỗi lần nghiêng đầu, đã bị tách ra khỏi cô, đóng gói, và bán đi không biết bao nhiêu lần cho những người lạ chưa từng biết tên cô là ai.

"Trâm," Huy gọi, giọng lo lắng khi thấy cô im lặng quá lâu qua camera. "Mày ổn không?"

Cô không trả lời ngay. Cô gập màn hình laptop lại, chậm rãi, dứt khoát, để lại căn phòng chìm trong bóng tối gần như hoàn toàn, chỉ còn một khe sáng mờ hắt vào từ dưới khe cửa, nơi ánh đèn hành lang dãy trọ vẫn cháy suốt đêm.

Cô ngồi đó, trong bóng tối, ôm lấy hai đầu gối, và lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, cô cảm nhận được một nỗi sợ hãi thật sự, đúng nghĩa đen của từ đó, không còn là nghi ngờ, không còn là choáng váng, mà là một nỗi sợ lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi hiểu ra quy mô thật sự của điều đã xảy ra với chính mình.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →