Ba ngày sau cuộc gặp Dũng, tôi biết thêm mười từ mới.
"Ấp chiến lược", "sổ hồng riêng", "pháp lý một chủ", "hạ tầng khép kín", "thanh khoản tốt", "sóng quy hoạch", "cò đất", "đầu cơ", "giữ hàng", "lướt sóng". Tôi học chúng từ các nhóm chat bất động sản, trên điện thoại, trong lúc chờ cuốc, trong lúc trú mưa, trong lúc ăn cơm hộp một mình trên yên xe. Buổi sáng tôi đọc để biết, buổi trưa tôi đọc để hiểu, buổi tối tôi đọc để nhớ. Ngày thứ ba tôi bắt đầu dùng được, và tôi nhận ra một điều: mấy chữ đó nghe to, nhưng đặt cạnh nhau thì nó thành một câu chuyện rất trơn. Mười từ, ráp lại, thành một câu mà ai nghe cũng hiểu: miếng đất này có sổ, có hạ tầng, giá còn lên được.
Không từ nào trong mười từ đó nói sai. Tôi kiểm tra kỹ lắm.
Tôi cũng đọc được mấy bài đăng kiểu "cần bán gấp", "chính chủ", "không qua trung gian". Tôi học được rằng chữ "chính chủ" xuất hiện nhiều gấp ba lần chữ "cần bán", và tôi học được một điều khác, từ một bài viết dài ba trăm chữ của một người tên "A.K" trong nhóm, đại ý: chữ nào lặp lại nhiều nhất thì chữ đó là chữ người ta cần nói nhất, và người ta chỉ cần nói những chữ có thể bán được. Bài đó không dạy tôi đạo đức gì. Nó chỉ dạy tôi cách đọc.
Ngày thứ tư, tôi ngồi ở nhà, trên bàn ăn, điện thoại để giữa, màn hình sáng lên một bảng giá đất. Tôi đang lướt tới đoạn liệt kê các lô ở Tân Lộc thì Thảo đi ra bếp pha nước.
Cô nhìn màn hình. Rồi cô nhìn tôi.
Tôi không kịp tắt. Tôi cũng không nghĩ tới chuyện tắt, vì trong đầu tôi lúc đó không có gì để giấu. Tôi đang đọc. Đọc là việc không có gì phải giấu.
Thảo đặt cái ly xuống bàn, ngồi xuống ghế đối diện. Cô không cầm điện thoại lên, không hỏi tôi đang làm gì. Cô hỏi đúng một câu:
"Anh biết gì về nó chưa?"
Tôi trả lời bằng ba con số tôi vừa học được buổi sáng hôm đó:
"Lô ở Tân Lộc giáp đường vành đai, tuần trước giao dịch hai trăm ba mươi lô. Giá trung bình một tỷ hai. Hoa hồng môi giới ba phần trăm."
Thảo im.
Cô không nói gì, không gật, không lắc. Cô cầm ly nước lên uống một ngụm, đặt xuống, rồi đứng dậy đi vào buồng. Tôi nghe tiếng cô mở tủ, tiếng quần áo được xếp lại. Một lúc sau cô ra ngoài phòng khách, ngồi xuống cạnh Su, xem tivi.
Tôi ngồi lại bàn, nhìn ba con số tôi vừa nói. Chúng đúng. Tôi không nói sai con số nào. Nhưng tôi vừa nhận ra một chuyện, và chuyện đó làm tôi khó chịu tới mức tôi phải đọc lại ba lần cái bảng giá trước mặt mới dám tin: ba con số đó tôi học được từ một bài đăng của một người tên "A.K", người tôi chưa từng gặp, chưa từng nói chuyện, và tôi không hề biết anh ta là ai. Tôi vừa kể cho vợ tôi nghe ba con số của một người lạ như thể chúng là của tôi.
Tôi tắt điện thoại.
Năm giờ chiều, Su đi học về. Con bé chín tuổi, mặc đồng phục trường công, cái cặp màu hồng đã cũ, quai bên phải được mẹ khâu lại hai lần. Nó vào nhà, bỏ cặp xuống ghế, chạy ra bếp, nhìn thấy tôi đang rửa chén, đứng đó một lúc.
"Ba."
"Ơi."
"Ba có đi làm xa không?"
Tôi quay lại nhìn nó. Con bé đứng ở cửa bếp, tay còn cầm cái nón lá, tóc dính mồ hôi hai bên thái dương.
"Sao con hỏi vậy?"
"Tại ba hay đi tối." Nó nói, ngập ngừng. "Mấy bữa nay ba đi sớm về trễ. Con hỏi mẹ, mẹ nói ba đi làm."
Tôi ngồi xuống, ngang tầm với nó. Tôi cầm cái nón lá trong tay con bé, phủi bụi trên vành nón.
"Ba không đi xa. Ba chỉ đi quanh đây thôi."
"Vậy tối nay ba ở nhà không?"
"Ở."
"Chơi cờ cá ngựa với con không?"
"Chơi."
Con bé cười, chạy đi tìm cái hộp cờ trong tủ. Tôi đứng dậy, lau tay vào quần, nhìn con bé lom khom lục tủ, và tôi nhớ tới tờ dự toán một trăm sáu mươi tám triệu vẫn nằm trong túi áo khoác của tôi.
Tối đó tôi chơi cờ cá ngựa với Su ba ván. Con bé thắng hai. Thảo ngồi xem tivi ở phòng khách, thỉnh thoảng quay qua nhìn. Tôi không nói với cô chuyện gì về bọn nhóm chat, về bảng giá, về ba con số buổi chiều. Tôi cũng không nói về Dũng, vì tôi chưa biết phải nói sao.
Mười giờ, Su đi ngủ. Thảo dọn bàn, tôi lấy cái ly xuống bếp rửa. Rửa xong, tôi đi lên, định vào buồng thì thấy vợ tôi đang ngồi ở bàn ăn.
Trước mặt cô là cuốn sổ chi tiêu gia đình. Bìa màu xanh, góc sổ quăn lại vì hơi ẩm. Cô mở sẵn trang tháng này, đặt bút xuống cạnh, rồi nhìn tôi.
"Ngồi xuống đây."
Tôi ngồi xuống. Trang sổ mở ra có bốn cột, viết bằng bút bi xanh, nét chữ đều, thẳng: "Thu", "Chi", "Tiết kiệm", "Ghi chú". Cô đẩy cuốn sổ qua phía tôi.
"Anh xem tháng này nhà mình chi nhiêu."
Tôi nhìn. Số liệu ghi rõ ràng: tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền học của Su, tiền chợ, tiền xăng, tiền thuốc cho má. Cột "Chi" dài hơn cột "Thu" một khoảng, và khoảng đó được gạch chân bằng bút đỏ.
"Tháng nào cũng vậy." Thảo nói, giọng đều. "Từ hồi má bệnh tới giờ, tháng nào cũng thiếu. Thiếu ít thì xài tiền dành dụm, thiếu nhiều thì em phải xoay qua chỗ khác. Em không nói với anh vì em nghĩ anh biết rồi. Mà chắc anh cũng có biết đâu."
Cô nói xong, không nhìn tôi nữa. Cô nhìn cuốn sổ, tay đặt lên mép trang giấy, vuốt vuốt cái góc quăn. Tôi nhìn cô, nhìn cuốn sổ, nhìn con số bị gạch đỏ, và tôi không nói được gì.
Mười một giờ đêm, Thảo đi ngủ. Tôi ngồi lại bàn, cầm cuốn sổ lên, đọc từng dòng. Đọc kỹ, đọc hết, kể cả mấy dòng ghi chú nhỏ ở cuối trang, "5/4: Su đóng tiền học kỳ II", "12/4: mua thuốc bổ cho má", "20/4: sửa máy giặt", rồi tôi đặt cuốn sổ xuống, đúng chỗ cũ, đúng góc cũ.
Tôi không gấp trang nào lại. Tôi cũng không viết gì thêm vào đó.
Tôi ra ngoài hiên, đứng nhìn con đường vắng. Đèn đường cháy vàng tới hết dãy. Trong đầu tôi không có câu hỏi nào. Tôi chỉ có ba con số, xếp thành một hàng, lặp đi lặp lại:
một trăm sáu mươi tám triệu,
ba trăm mười hai nghìn,
bốn triệu.
Tôi đứng đó tới khi đèn đường tắt. Rồi tôi vào nhà, lấy điện thoại ra, bấm vào nhóm chat bất động sản, và đọc tiếp.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →