🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi không tìm gặp Dũng. Nó tìm tôi.

Thằng bạn học cũ từ hồi cấp ba, ngồi dưới quán võng ven quốc lộ, cách nhà tôi chừng hai cây số, nhắn tin bằng cái số điện thoại không lưu trong danh bạ: "Mày Dũng nè. Nghe nói mày đang chạy xe. Qua quán cà phê võng đầu đường Tân Lộc uống nước chơi. Tao ở đó tới chiều."

Tôi đọc tin nhắn hai lần. Dũng Cụt. Mười mấy năm không gặp, từ hồi nó bỏ xưởng gỗ ở Bình Dương về quê. Tôi nhớ cái tên đó, nhớ cái bàn tay nó hay giấu trong túi quần hồi còn đi học, nhớ cả buổi nó bị cái máy cưa đĩa cắn mất hai đốt ngón út, nghe nói máu chảy ướt cả cái bàn máy mà nó không kêu lên tiếng nào.

Ba giờ chiều tôi tấp xe vào quán. Dũng ngồi một mình trên cái võng dựng ngay giữa, chân duỗi, chân co, một tay cầm ly cà phê đá đã tan gần hết. Nó mặc áo thun xám, quần jean, dép tổ ong. Trông không già hơn hồi cấp ba là bao, chỉ có phần tóc mai hơi sớm.

"Mày." Nó nói, không đứng dậy, chỉ hất cằm về phía cái võng bên cạnh. "Ngồi."

Tôi ngồi xuống, kêu ly cà phê đá. Hai thằng bạn học cũ ngồi trên võng, không nói gì trong nửa phút đầu. Dũng không hỏi tôi làm ăn gì, không hỏi vợ con gì, không hỏi mẹ tôi bệnh gì. Nó chỉ nằm đó, nhìn ra quốc lộ, nơi mấy chiếc xe tải chạy ngang làm bụi cuốn lên trắng xoá.

"Tao nghe nói mày đang chạy xe công nghệ."

"Ừ."

"Chạy được không?"

"Được." Tôi ngừng. "Cũng đủ ăn."

Nó gật, không hỏi tiếp. Im lặng trở lại. Tôi uống cà phê, nó uống tiếp ly của nó, hai đứa ngó ra đường.

Tôi là người hỏi trước. Cái đó sau này tôi nhớ rõ lắm, vì người ta hay kể chuyện tôi vào nghề như kiểu có ai rủ rê, có ai lôi kéo. Không có. Dũng ngồi đó, nó không rủ rê gì. Nó chỉ ngồi, và tôi là người mở miệng.

"Mày làm gì giờ?"

"Bán đất."

Tôi nhướng mày. Nó nói tiếp, giọng đều đều như kể chuyện thời tiết:

"Hôm qua tao dắt hai khách lên Tân Lộc. Một người coi rồi cọc liền. Tao được bốn triệu. Mai tao nghỉ, vì chiều nay dắt xong một cuốc là đủ kèo tuần này rồi."

"Bốn triệu một ngày?" Tôi hỏi lại, vì tôi không tin. Tôi chạy xe mười bốn tiếng được ba trăm mười hai nghìn. Bốn triệu là mười ba ngày của tôi.

"Ừ." Dũng đưa tay phải lên gãi cằm, tôi thấy bàn tay nó thiếu một khúc. "Nhưng không phải ngày nào cũng có khách cọc liền. Có tuần tao dắt mười khách mà không ai cọc. Có tuần dắt hai khách, hai người đều cọc."

"Vậy tính sao?"

"Tính phần trăm. Khách cọc thì mình có tiền. Khách không cọc thì mình mất xăng, mất thời gian, mất một buổi. Nhưng mỗi kèo cọc được bốn, năm triệu thì bù được mấy hôm trắng tay."

Nó nói xong, đưa ly lên uống một ngụm, đặt xuống, nhìn tôi:

"Nghề này dễ vô, khó ra."

Tôi không hiểu câu đó. Tôi nghe nó, gật đầu, rồi hỏi câu tiếp theo mà sau này tôi nghĩ lại vẫn không biết nó từ đâu ra trong đầu tôi lúc đó.

"Dắt khách là làm gì?"

Dũng cười. Nó cười cái kiểu người ta cười khi nghe một thằng nhóc hỏi chuyện người lớn. Nó không trả lời ngay, nhìn tôi một lúc, rồi nói:

"Mày có biết cái bãi đất Tân Lộc không? Chỗ đường vành đai sắp chạy ngang đó."

"Biết." Tôi nói. "Hôm qua tao chở một ông khách lên đó. Ông ấy cọc hai trăm triệu."

Dũng ngồi thẳng dậy. Đây là lần đầu tiên tôi thấy nó chú ý tới câu chuyện của tôi. Cái võng kêu kẽo kẹt, nó chống tay lên, nhìn tôi.

"Mày chở khách lên đó?"

"Ừ. Ông tên Thịnh. Ngoài năm mươi, áo sơ mi, giày da. Ông ấy cọc hai trăm triệu trong hai mươi phút."

"... Thịnh Hải?" Dũng hỏi, nhưng không đợi tôi trả lời, nó tự gật. "Thịnh Hải. Ông đó chuyên mua qua mua lại mấy lô mặt tiền. Cỡ đó thì có tiền thật. Mày biết ông đó lời bao nhiêu từ hồi Tết tới giờ không?"

"Không."

Dũng đưa tay trái lên, làm cái động tác vẫy vẫy trong không khí như vẩy một cục tiền:

"Cũng phải hai ba tỷ. Ổng mua mấy lô mặt tiền hồi Tết, giờ nhà đầu tư lên hỏi, ổng bán lại, chênh mỗi lô vài trăm triệu. Ổng đâu có làm gì. Ổng chỉ ngồi coi ai bán rẻ, coi ai mua chịu, rồi đứng giữa."

"Không ai cấm à?"

"Cấm gì? Mua bán tự nguyện. Ông mua miếng đất xong ông bán lại cho người khác, đúng giá thị trường, ai cấm được?"

Dũng nói xong, ngả người ra sau võng. Cà phê trong ly nó tan hết đá, chỉ còn nước nâu nhạt. Nó nhìn ra đường, không nhìn tôi.

"Chú mày hồi đó học khá hơn tao. Tao có học cái gì đâu. Nhưng tao có cái miệng, có cái mặt, có cái bụng tin cái mình bán. Vậy là đủ."

Tôi không hỏi gì thêm. Tôi uống hết ly cà phê, gọi thêm một ly, uống tiếp. Nắng chiều đổ xuống quốc lộ, mấy cái xe tải chạy ngang kéo bụi vàng mù mịt. Dũng không nói gì thêm, nằm trên võng, mắt lim dim như sắp ngủ. Một lúc sau nó ngồi dậy, vươn vai:

"Tao đi. Chiều còn dắt một khách lên Tân Lộc. Mày về đi, tối còn chạy kịp giờ cao điểm."

Nó đứng dậy, lấy cái mũ lưỡi trai trên bàn đội lên đầu. Đi được ba bước, nó quay lại.

"Một tháng mày chạy xe được nhiêu?"

Tôi nói con số. Dũng nhướng mày, cười, không nói gì. Nó bước ra đường, dắt cái xe máy cũ dựng dưới gốc me, nổ máy, rồi quay đầu nhìn tôi lần cuối:

"Tao dắt hai khách hôm qua. Bốn triệu. Mày chạy xe một tháng được bao nhiêu?"

Tôi đứng ở quán, nhìn nó phóng đi, bụi cuốn sau lưng. Tôi không trả lời, vì nó không hỏi để nghe trả lời. Nó hỏi để tôi tự nghe.

Về nhà, tôi tắm, ăn cơm với Thảo và Su. Su kể chuyện ở trường, con bé nói cô giáo khen bài văn tả cây phượng, Thảo gắp cho nó miếng cá, tôi gật đầu, ăn, không nghe gì.

Tối đó tôi không chạy xe.

Tôi ngồi dưới bếp với tờ dự toán, cây bút bi, và một tờ giấy trắng lấy từ sổ tay của Thảo. Tôi ghi hai con số lên đó:

312.000, một ngày chạy xe.

4.000.000, một ngày dắt khách.

Tôi gạch dưới con số thứ hai. Gạch ba lần.

Sáng hôm sau tôi gọi cho Dũng. Nó bắt máy sau một hồi chuông, giọng ngái ngủ:

"Alô?"

"Tao Tuấn nè. Hôm qua mày nói nghề này dễ vô, khó ra. Vô kiểu gì?"

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →