🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bác sĩ trẻ hơn tôi tưởng. Chừng ngoài ba mươi, nói năng gọn, không thừa chữ nào, cũng không thiếu chữ nào.

"U nằm đoạn đại tràng sigma. Kết quả sinh thiết là ác tính, nhưng chưa di căn hạch xa. Mình xếp giai đoạn hai."

Má tôi ngồi trên ghế nhựa xanh trước bàn, hai tay để lên đùi như học trò. Bà mặc cái áo bà ba màu cà phê sữa, cái áo bà chỉ mặc khi đi đám hoặc đi khám. Bà nghe hết, gật đầu, rồi hỏi bác sĩ đúng một câu.

"Vậy mổ xong con về nhà kịp giỗ ông nội thằng Tuấn không bác sĩ?"

Bác sĩ ngước lên. Tôi thấy anh ta khựng nửa giây, rồi anh ta hỏi giỗ ngày nào. Má nói mười tám tháng năm âm. Anh ta bấm điện thoại tính, nói dạ kịp, nếu hậu phẫu không có gì thì hai tuần là về được, nhưng còn hoá trị nữa nghen dì.

Má nói dạ, rồi quay qua tôi, nhẹ cả người: "Kịp con."

Tôi ngồi cạnh bà, tay cầm cái túi hồ sơ, và cả buổi đó tôi không hỏi bác sĩ được câu nào ra hồn. Tôi hỏi mấy câu về tiền. Bảo hiểm chi trả bao nhiêu phần trăm, giường dịch vụ chênh bao nhiêu, thuốc ngoài danh mục là những thuốc gì. Bác sĩ trả lời hết, kiên nhẫn, và tôi ghi vào mặt sau tờ dự toán bằng cây bút bi mượn của cô điều dưỡng.

Bây giờ tôi nhớ lại thì cả buổi sáng hôm đó, người duy nhất hỏi về bệnh là má tôi. Tôi hỏi về giá.

Ba tôi không vào phòng.

Ông ngồi ngoài hành lang, trên dãy ghế inox, ngay dưới cái bảng đề KHU VỰC KHÔNG HÚT THUỐC, và ông hút thuốc. Không ai nói gì ông. Có lẽ vì ông ngồi thẳng lưng quá, hoặc vì cái kiểu ông cầm điếu thuốc, hai ngón tay khép, lòng bàn tay úp xuống, kiểu người đã hút bốn chục năm và chưa từng giấu ai.

Tôi đi ra, ngồi xuống cách ông một ghế.

"Bác sĩ nói giai đoạn hai. Mổ được ba."

Ba tôi gật.

Hết. Ông không hỏi mổ ngày nào, không hỏi bao nhiêu tiền, không hỏi bao lâu. Ông ngồi hút cho hết điếu thuốc, dụi vào cái vỏ lon bia ai đó bỏ lại dưới gầm ghế, rồi đứng dậy đi ra chỗ để xe.

Từ nhỏ tới lớn tôi với ba tôi chưa bao giờ nói với nhau một câu dài quá năm chữ. Tôi không nói quá lên đâu. Tôi có đếm, hồi nhỏ tôi có đếm thật, một dạo tôi đếm để coi có bữa nào phá kỷ lục không. Câu dài nhất của ông với tôi là "Xe hư thì dắt bộ về", sáu chữ, năm tôi mười bốn tuổi.

Trưa hôm đó tôi chở ông về Phú Điền. Bảy chục cây, ông ngồi sau, im. Qua đoạn cầu ván ở xã bên, ông đưa tay ra vịn vai tôi cho khỏi xóc, xong bỏ ra liền.

Tới ngõ, ông xuống xe, đứng lại một chút, phủi quần.

"Tiền đâu?"

Tôi nói dạ con lo được.

Ông nhìn tôi một cái rồi đi vào. Tôi ngồi trên xe ngoài ngõ chừng nửa phút, nghe con chó nhà bên sủa, rồi quay đầu chạy về thành phố.

Tôi lo được cái gì.

Chiều đó tôi bật app lúc bốn giờ. Giờ cao điểm được ba cuốc liền, toàn cuốc ngắn, mấy đứa sinh viên đi từ trọ ra bến xe buýt. Sáu giờ mưa, tôi trú dưới gầm cầu vượt với chừng chục thằng chạy xe khác, ai cũng ướt nửa người, ai cũng nhìn điện thoại. Có thằng nói mấy bữa nay app bóp cuốc, nó chạy mười hai tiếng mà không đủ chỉ tiêu thưởng. Có thằng nói mày qua bên kia đi, bên kia đang khuyến mãi tài xế mới. Không ai nói chuyện gì khác ngoài chuyện tiền, và không ai thấy chuyện đó lạ.

Bảy rưỡi tạnh. Tôi chạy tiếp.

Chín giờ có một cuốc từ quận Bảy về Thủ Đức, khách là một anh chừng tuổi tôi, mặc sơ mi, xách laptop. Dọc đường anh ta gọi điện thoại, và tôi lại nghe. Anh ta nói với ai đó rằng lô ở Tân Lộc anh ta ôm hồi Tết giờ ra được rồi, lời hai trăm mấy, trừ hết còn gần hai trăm. Anh ta nói cái giọng bình thường như nói chuyện ăn cơm chưa.

Tôi chở anh ta hai mươi hai cây số. Được năm mươi tám nghìn.

Mười một giờ tôi ăn cơm tấm ở lề đường Kha Vạn Cân, hai mươi lăm nghìn một dĩa, ngồi ăn một mình dưới bóng đèn dây. Rồi tôi chạy tiếp tới hai giờ sáng.

Về tới nhà, tôi ngồi dưới bếp đếm tiền lẻ. Tiền mặt bữa đó ba trăm bốn chục nghìn, cộng với phần trong app nữa. Tôi vuốt cho phẳng từng tờ, xếp theo mệnh giá, kẹp lại bằng cái kẹp giấy, bỏ vô hộp bánh quy cũ để trên nóc tủ lạnh.

Su trở mình ngoài phòng khách. Tôi ra kéo cái mền lên cho con bé.

Thảo không ngủ. Tôi biết vì cái quạt trong buồng quay số một chứ không phải số hai, mà cô chỉ để số một khi còn thức.

Tôi đứng ngoài cửa buồng chừng vài giây, tính vào nói với cô một câu gì đó. Nói cái gì thì tôi cũng không biết. Cuối cùng tôi đi xuống bếp, ngồi xuống cái ghế lúc nãy, lấy tờ dự toán ra coi lại.

Năm trăm ba mươi tám ngày.

Tôi ngồi đó tới gần ba giờ sáng, và tôi không nghĩ ra được cách nào để cái con số ấy nhỏ lại. Tôi chỉ nghĩ đi nghĩ lại một chuyện, chuyện này thì tôi nhớ rõ lắm, rõ hơn cả mấy chuyện xảy ra sau này: cái ông Thịnh sáng qua, ông ấy cũng đâu có làm gì ghê gớm. Ông ấy đâu có bằng cấp gì hơn tôi. Ông ấy chỉ ngồi vô cái xe của tôi, đi bốn chục cây số, rồi ký một tờ giấy.

Có vậy thôi.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →