🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

BỆNH VIỆN ĐA KHOA TỈNH — BẢNG DỰ TOÁN CHI PHÍ ĐIỀU TRỊ

Người bệnh: Trần Thị Tư, 58 tuổi. Chẩn đoán: u đại tràng, đã sinh thiết.

Phẫu thuật nội soi cắt đoạn đại tràng: 42.000.000đ

Hoá trị bổ trợ, dự kiến 8 chu kỳ: 96.000.000đ

Chi phí phát sinh, giường dịch vụ, thuốc ngoài danh mục: dự trù 30.000.000đ

Tổng dự toán: 168.000.000đ. Ngày 09 tháng 4 năm 2019.

Tôi nhớ chính xác số tiền: bốn mươi bảy nghìn.

Cuốc xe bốn mươi cây số, từ ngã tư Bình Thái đi Tân Lộc, chờ khách một tiếng mười lăm phút ở một bãi đất trống không có chỗ nào ngồi. Ông khách trả thêm ba nghìn tiền lẻ, bảo tôi cầm đi uống nước. Trong một tiếng mười lăm phút đó, ông ấy đã đặt cọc hai trăm triệu cho một miếng đất ông ấy nhìn thấy lần đầu.

Ông tên Thịnh. Ngoài năm mươi, áo sơ mi bỏ trong quần, giày da đen đã mòn gót nhưng lau sạch. Ông lên xe tôi lúc bảy giờ kém, ngồi sau, và gọi điện thoại suốt bốn mươi cây số. Tôi không cố nghe. Trên xe máy thì không cần cố, gió đưa hết vào tai. Ông nói với ai đó rằng anh Ba đã xuống tiền rồi, rằng đợt này chỉ còn mấy lô mặt tiền, rằng đường vành đai người ta duyệt tới đâu rồi ông biết hết. Ông nói ba lần câu "chậm là hết", mỗi lần với một người khác nhau.

Tới nơi thì bảy giờ bốn mươi. Bãi đất nằm bên phải quốc lộ, sau một dãy quán cà phê võng. Người ta căng một tấm bạt lớn màu xanh, chữ vàng: ĐẤT NỀN TÂN LỘC – MỞ BÁN ĐỢT 2 – SỔ RIÊNG TỪNG NỀN. Có mấy chục cái dù trắng cắm thành hàng trên nền đất đỏ, mỗi cái dù một số. Có loa. Có bàn ghế nhựa. Có hai cái xe mười sáu chỗ đậu chắn ngang bụi.

Ông Thịnh xuống xe, dặn tôi đợi, rồi đi vào. Ông đi nhanh hơn tôi tưởng một người ngoài năm mươi có thể đi.

Tôi tấp xe vào bóng của cái xe mười sáu chỗ. Tắt máy. Mở app ra xem có cuốc nào gần đây không, không có. Vùng này chưa ai chạy. Tôi tính tiền xăng: bốn mươi cây đi, bốn mươi cây về, tám mươi cây thì hết gần bốn mươi lăm nghìn. Cuốc này ông Thịnh trả một trăm hai. Trừ chiết khấu, trừ xăng, tôi còn bốn mươi bảy.

Trong bãi có tiếng loa. Một giọng nam nói rất nhanh, rất đều, kiểu người nói cả ngày mà không mệt. Rồi tiếng vỗ tay. Rồi giọng đó lại nói. Rồi lại vỗ tay. Tôi ngồi trên yên xe, hai chân chống đất, nhìn cái đám đông cách mình chừng bảy tám chục mét. Mấy người đàn bà cầm nón lá che nắng. Một ông cầm chai nước suối đi lòng vòng, ghé tai một người khác nói gì đó rồi cả hai cùng cười.

Tôi không vào. Tôi cũng không nghĩ tới chuyện vào. Lúc đó trong đầu tôi cái bãi đất kia không khác gì một đám cưới của người lạ, mình đứng ngoài, chờ chở khách về, hết.

Bảy giờ bốn mươi tới chín giờ. Tôi uống hết chai nước mang theo, đi ra mép ruộng đứng cho đỡ tê chân, rồi về ngồi lại chỗ cũ. Nắng lên tới đỉnh đầu thì tôi đội mũ bảo hiểm vào cho đỡ nóng, dù ngồi im. Có một chú xe ôm khác cũng đợi khách, đậu cách tôi mấy mét, hỏi tôi chở ai. Tôi nói chở một chú đi coi đất. Chú kia gật gù, nói mấy bữa nay ngày nào cũng có xe lên.

Chín giờ mười lăm ông Thịnh ra. Mặt đỏ, áo ướt lưng, nhưng bước chân nhẹ. Ông đưa tôi chai nước suối lấy trong bãi, loại có dán nhãn dự án. Tôi cảm ơn. Ông leo lên xe, ngồi thẳng lưng.

Trên đường về ông nói chuyện với tôi, chứ không gọi điện thoại nữa.

"Chú mày biết miếng lúc nãy chú cọc nhiêu không?"

"Dạ không."

"Hai trăm. Hai trăm triệu, chú cọc trong hai chục phút."

Tôi nói dạ. Tôi nhớ mình nói dạ hai lần, vì lần đầu ông không nghe rõ do gió.

"Lô đó tuần trước còn một tỷ hai. Sáng nay nó lên một tỷ ba mốt. Chú mà chần chừ thêm bữa nữa là mất." Ông cười. "Tiền nó không đợi ai đâu chú mày."

Tôi nhớ tôi có hỏi lại một câu, đúng một câu, và bây giờ nghĩ lại thì đó là câu hỏi ngu nhất tôi từng hỏi trong đời: "Dạ rồi chú mua để ở hả chú?"

Ông Thịnh cười to hơn. Ông vỗ vai tôi hai cái.

"Ai mà ở đó."

Về tới ngã tư Bình Thái là mười giờ rưỡi. Ông trả một trăm hai, rồi lục túi quần lấy thêm ba nghìn tiền lẻ nhét vào tay tôi, bảo cầm đi uống nước. Ba tờ một nghìn, gấp làm tư, mềm. Tôi cầm.

Chiều tôi chạy thêm chín cuốc. Tối chạy thêm sáu. Mười một giờ đêm về tới nhà, tổng ngày hôm đó được ba trăm mười hai nghìn.

Thảo còn thức. Su ngủ rồi, nằm chèo queo trên chiếu ngoài phòng khách vì trong buồng nóng. Vợ tôi để cơm phần trong lồng bàn, cá kho với canh rau. Tôi ăn, cô ngồi đối diện, không ăn, tay xoay xoay cái ly.

Rồi cô đặt một tờ giấy lên bàn, đẩy qua chỗ tôi.

Bảng dự toán của bệnh viện. Cô đi lấy hồi chiều, một mình, không nói với tôi.

Tôi đọc. Đọc chậm, đọc hết, kể cả mấy dòng chữ nhỏ ở dưới ghi rằng dự toán có thể thay đổi tuỳ diễn tiến điều trị. Tôi đọc tới hai lần cái dòng cuối cùng có chữ tổng.

Thảo hỏi tôi ăn xong chưa để cô dọn.

Tôi nói rồi.

Cô mang chén ra sau rửa. Tôi ngồi lại một mình với tờ giấy, và tôi làm cái việc mà từ đó về sau tôi làm suốt tám năm, làm nhiều tới mức thành phản xạ, làm cả trong lúc ngủ: tôi chia.

Một trăm sáu mươi tám triệu, chia cho ba trăm mười hai nghìn một ngày.

Năm trăm ba mươi tám ngày.

Tôi ngồi đó, dưới cái bóng đèn compact vàng ệch trong bếp, tay còn dính mùi cá kho, và tính đi tính lại con số ấy mấy lần vì tôi không tin. Năm trăm ba mươi tám ngày chạy xe. Không nghỉ ngày nào. Không bệnh ngày nào. Không mưa.

Mười bốn tháng.

Trong một tiếng mười lăm phút tôi ngồi ngoài nắng chờ ông Thịnh, ông ấy quyết một chuyện lớn hơn mười bốn tháng của tôi, bằng tiền cọc thôi, chưa phải tiền thật.

Và tôi được bốn mươi bảy nghìn.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →