Điện thoại reo lúc chín giờ tối. Dũng nói ngắn:
"Ngày mai có chuyến xe đi Tân Lộc. Xe mười sáu chỗ. Đón ở ngã tư đường lớn năm giờ sáng. Mày đi cho biết. Không mua gì cũng được."
Tôi hỏi đi về mấy giờ. Nó nói không biết, thường tới trưa, có hôm tới chiều. "Đi thì thấy."
Tôi cúp máy, đứng ở bếp một lúc. Thảo đang dọn chén đĩa sau bữa cơm tối. Su đã đi ngủ. Tôi chờ tới khi cô rửa xong cái chén cuối cùng, lau tay vào khăn, quay lại, rồi tôi nói:
"Mai anh đi coi một chuyến ở Tân Lộc."
"Đi coi gì?"
"Đi coi cho biết thôi."
Tôi nói câu đó trong lúc cúi xuống cột dây giày. Dây giày tôi mang hồi tối đi làm về, nó vẫn còn buộc sẵn. Tôi cúi xuống, tháo ra, cột lại, buộc một cái nơ thật chặt, kéo hai đầu cho phẳng. Tôi làm động tác đó lâu hơn cần thiết, và tôi biết vậy, và tôi vẫn làm.
Thảo không nói gì.
Tôi ngẩng lên. Cô đứng ở bồn rửa, tay còn cầm cái khăn, nhìn vào khoảng trống giữa tôi và cái tủ lạnh. Một lúc lâu. Rồi cô nói:
"Bao giờ về?"
"Trưa. Có khi chiều."
Cô gật, gấp cái khăn, treo lên cái móc sau cánh cửa bếp, đi vào buồng. Tôi nghe tiếng cửa phòng khép lại.
Tôi đứng đó, dưới bóng đèn bếp, nhìn đôi giày vừa cột. Dây giày cột chặt quá, hai đầu dây thừa ra không đều nhau. Tôi ngồi xuống ghế, tháo ra, cột lại lần nữa.
Sáng hôm sau, bốn giờ hai mươi tôi ra khỏi nhà.
Trời cuối tháng năm, bốn giờ sáng vẫn còn tối. Đường vắng. Tôi chạy xe mười phút ra ngã tư, dựng xe dưới gốc me, ngồi xuống cái bờ tường cạnh trạm dừng xe buýt. Ngã tư lúc đó không có gì ngoài một cái đèn đường cháy vàng, một trạm xe buýt bỏ trống, và một hàng me bóng đổ dài xuống lòng đường.
Tôi ngồi đó hai mươi phút. Không có xe nào đi ngang. Tôi nhìn cái đèn đường, nhìn con đường trải nhựa chạy thẳng ra quốc lộ, nhìn cái bảng tên đường mờ mờ trong bóng tối. Tôi đếm số lần tôi nhìn đồng hồ. Bảy lần.
Năm giờ kém năm, một chiếc xe mười sáu chỗ màu trắng ngọc trai chạy từ trong hẻm ra, đèn pha rọi sáng cả một khúc đường. Nó tấp vào ngã tư, cửa kéo mở ra. Một người đàn ông chừng bốn mươi, áo sơ mi sọc, ngồi ghế đầu, vẫy tay ra hiệu.
Tôi đứng dậy, dắt xe lại gần.
"Gửi xe ở nhà dân kia được." Người đó nói với ra, giọng lớn như quen thân. "Bác chủ nhà giữ xe cho, hai chục nghìn."
Tôi nhìn theo tay ông ta chỉ: một căn nhà nhỏ sát ngã tư, cổng sắt mở sẵn, một bà cụ ngồi ở thềm, đầu ngái ngủ, cạnh bên là một tấm bảng cây viết tay: "Giữ xe máy ban ngày 20.000đ".
Tôi dựng xe vào sân, bà cụ không nói gì, chỉ gật đầu. Tôi đi ra chiếc xe mười sáu chỗ, trèo lên.
Bên trong xe sáng đèn, mùi dầu gió và cà phê trộn vào nhau. Mười mấy người ngồi kín, người nào cũng đang nói chuyện. Ghế gần cửa còn trống một chỗ, tôi ngồi xuống. Chưa kịp ngồi yên, người đàn ông ngồi ghế trước quay lại:
"Anh mua lô mấy?"
Tôi nhìn ông ta. Ông ta cười, chỉ vào tôi, rồi chỉ vào hàng ghế sau:
"Mấy anh chị em đây ai cũng mua rồi. Có người mua hai lô. Ổng Tư kia mua từ hồi tháng ba, giờ lời ba trăm triệu rồi. Anh chưa mua hả? Thì hôm nay đi coi, coi rồi mua."
Tôi chưa kịp trả lời thì xe nổ máy. Cửa kéo đóng lại, chiếc xe rời ngã tư, rời cái đèn đường vàng, rời cái bảng tên đường mờ mờ, chạy thẳng ra quốc lộ. Trời vẫn tối, nhưng phía chân trời đã thấy một vệt sáng mỏng.
Tôi ngồi im, nghe mọi người nói chuyện. Người phụ nữ ngồi cạnh tôi, chừng bốn mươi, mặc áo thun hoa, cầm một cái túi vải căng phồng, đang kể với người bên cạnh về lô đất bà mua tuần trước. "Nhỏ thôi, bốn lăm mét vuông. Mà bốn lăm mét ở Tân Lộc giờ cũng phải bảy trăm. Hồi tháng giêng có bốn trăm năm chục." Người bên cạnh gật gù, hỏi bà mua lô nào, bà nói lô kế cái ao, nghe nói chỗ đó sau này ra mặt tiền. Người bên cạnh gật tiếp, nói cái ao đó chủ đang rao, giá còn lên nữa.
Tôi không nói gì, chỉ nghe. Xe chạy qua những dãy nhà còn trũi, qua những cánh đồng còn tối, qua những cây cầu nhỏ bắc ngang kênh. Nửa tiếng sau, trời sáng hẳn. Xe rẽ vào một con đường đất hai bên là ruộng lúa vừa gặt, gốc rạ còn cháy đen, rồi dừng lại trước một bãi đất rộng, trống trơn.
Một người đàn ông đứng đó, tay cầm một cái loa pin, áo sơ mi trắng bỏ trong quần tây, tóc chải ngược. Tôi nhận ra ông ta, cái dáng đứng, cái cách giơ tay chào xe khi nó vừa dừng.
Ông Thịnh.
Tôi ngồi yên trong xe, nhìn ông Thịnh đi tới, bắt tay từng người xuống xe, miệng cười nói rôm rả. Ông ta gặp tôi, bắt tay, nhìn tôi một cái, không nhận ra tôi. Tôi biết vì ánh mắt ông ta không có chút gì khựng lại.
"Anh em xuống đi. Tôi có cà phê, có bánh mì nóng. Mình ăn sáng rồi coi đất."
Mười mấy người xuống xe, tỏa ra bãi đất. Tôi đi theo, tay không, không cầm gì cả. Tôi đứng giữa một bãi đất trống trải, nắng sớm đã bắt đầu rát, nhìn mấy người đi quanh, người thì cúi xuống xem đất, người thì đứng nghe ông Thịnh nói về lộ giới, về đường vành đai, về lô nào đã bán, lô nào còn lại, về một con số tôi đã nghe từ hôm qua, nhưng hôm nay nó đứng giữa một bãi đất thật, dưới nắng thật, thì nghe khác hẳn.
Tôi không mua gì. Tôi cũng không nói gì. Tôi đứng đó, trong cái nắng sớm, nghe ông Thịnh nói về miếng đất trước mặt bằng cái giọng chắc chắn, và tôi nhớ lại cái buổi chiều cách đây bốn ngày, tôi ngồi trong xe, nhìn ông ta ký hai trăm triệu mà không biết mình đang nhìn cái gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →