🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trời âm u từ sáng sớm, mây xám thấp là là mặt biển, kiểu trời báo trước một cơn gì đó lớn đang tụ ở ngoài khơi. Thư ra khỏi khu nhà ở sớm hơn thường lệ, định tranh thủ đi bộ một vòng quanh cầu cảng trước giờ làm, và cô nghe thấy tiếng lớn tiếng từ xa trước khi nhìn thấy người gây ra nó.

Một chiếc tàu cá nhỏ, cũ, sơn tróc từng mảng, cập sát cầu cảng. Một người đàn ông ngoài năm mươi, da sạm, tay còn dính lưới, đứng chắn ngay lối lên, bị một bảo vệ trạm chặn lại.

"Tôi nói rồi, đây là khu vực tư nhân, chú không có giấy phép thì không được vào," bảo vệ nói, giọng cứng.

"Tôi không cần vào, tôi chỉ cần gặp người phụ trách một câu thôi!" Người đàn ông lớn tiếng, tay chỉ về phía dãy nhà trạm. "Con tôi mất tích ngay khúc biển này, mấy chú không thấy có trách nhiệm gì à?"

Thư bước lại gần, đứng cách đó vài bước.

"Có chuyện gì vậy ạ?" cô hỏi bảo vệ, giọng vừa đủ để cả hai người nghe.

"Không có gì, chị Thư cứ đi qua, để em xử lý," bảo vệ đáp, không quay hẳn lại.

Người đàn ông nhìn Thư, ánh mắt như vớ được một cơ hội.

"Cô làm ở đây à? Cô nghe tôi nói được không? Tôi là Sáu Đức, chuyên đánh cá quanh vùng này. Con trai tôi với một đứa bạn thuyền đi biển hôm kia, tới giờ chưa về." Ông nói nhanh, như sợ bị cắt ngang giữa chừng. "Họ đi đúng khúc phía tây đảo này, gần chỗ mấy cô hay lấy mẫu nước ấy."

"Chú nói khúc phía tây, là gần bãi đá có cá chết dạt bờ không ạ?"

"Đúng rồi đó! Cô cũng thấy à?" Sáu Đức gật liên tục. "Vùng đó dân biển tụi tôi né lâu rồi, mấy đời trước gọi là vùng nước không lành. Giờ mấy cô mấy chú về đây làm gì đó, rồi người của tôi mất tích luôn ở đúng chỗ đó, không phải trùng hợp đâu."

"Chú có báo công an hay biên phòng chưa?"

"Báo rồi, nhưng họ nói phải chờ đủ bảy mươi hai giờ mới lập hồ sơ chính thức. Tôi không đợi được, nên qua thẳng đây hỏi." Giọng ông chùng xuống, không còn gay gắt nữa, chỉ còn mệt mỏi. "Cô làm ơn, tôi chỉ cần biết mấy cô có thấy gì bất thường không thôi."

Ông đưa tay lên miệng, nhai trầu theo phản xạ dù bã trầu trong miệng đã nhạt từ lâu, một thói quen giữ tay khỏi run mỗi khi nói tới chuyện này. Vợ ông mất đã hơn hai mươi năm, một mình nuôi thằng Tài lớn lên bằng nghề biển, và giờ chỉ còn lại đúng nó.

"Chú từng gặp chuyện như vầy chưa?" Thư hỏi khẽ.

Sáu Đức im lặng một lúc, mắt nhìn ra khơi.

"Ba mươi năm trước, tôi mất một người bạn thuyền ở đúng khúc này. Từ đó tôi đếm, chuyến nào ra khơi tôi cũng đếm số người trên tàu trước khi rời bến, đếm lại lần nữa lúc về. Không thiếu một mạng mới yên tâm." Ông cười nhạt, không vui chút nào. "Lần này tôi đếm đủ lúc đi. Lúc về thiếu hai."

Thư nhìn ông, rồi liếc bảo vệ đang đứng chờ, mặt căng thẳng vì không biết xử lý sao trước một nhân viên mới.

"Chú tên gì con trai, mấy tuổi?" cô hỏi.

"Thằng Tài, hai mươi bảy. Đi cùng thằng Hùng, bạn thuyền lâu năm với tôi." Sáu Đức rút điện thoại cũ, lóng ngóng mở một tấm hình, đưa ra cho cô xem. "Đây, nó đây."

Thư nhìn tấm hình một giây, một thanh niên cười tươi đứng trên be tàu, rồi gật nhẹ, không hứa hẹn gì, chỉ để ông biết cô đã nhìn, đã nhớ mặt.

"Tôi sẽ hỏi thử xem có ai thấy gì không. Chú để lại số điện thoại được không?"

Sáu Đức đọc một dãy số, Thư ghi vào điện thoại. Bảo vệ, thấy tình hình đã dịu, nhân lúc đó lên tiếng.

"Chú Sáu, chú về đi, có gì bên trạm sẽ báo cáo lên trên, sẽ có người liên hệ chú."

"Báo cáo, báo cáo," Sáu Đức lẩm bẩm, giọng cay đắng nhưng không còn sức cãi. Ông quay lại nhìn Thư lần cuối. "Cô nhớ giùm tôi, khúc biển đó không lành đâu. Người ta không tin chuyện cũ, nhưng tôi sống cả đời ở đây, tôi biết."

Ông quay ra tàu, nổ máy, rời cầu cảng trong tiếng động cơ cũ kêu è è. Thư đứng nhìn theo, tay vẫn cầm điện thoại còn mở tấm hình người thanh niên tên Tài.

Khi bóng con tàu nhỏ dần giữa biển xám, cô lấy trong túi ra tờ ghi chú tọa độ mình từng đánh dấu hôm lấy mẫu nước ở bãi cá chết, so với những gì Sáu Đức vừa mô tả bằng lời.

Cùng một khúc biển. Không sai một mét nào.

Bảo vệ trạm đứng cạnh, thở ra nhẹ nhõm khi con tàu đã đi khuất, rồi quay sang Thư, giọng hạ thấp như đang chia sẻ một điều không nên nói to.

"Chị đừng để bụng chuyện ông ấy nói. Dân biển ở đây hay đồn thổi lắm, cái gì cũng đổ cho vùng nước không lành, vùng nước có ma. Năm nào chả có người mất tích, biển mà."

"Năm nào cũng có luôn à?" Thư hỏi lại, không giấu được ý dò xét trong giọng.

Bảo vệ khựng lại, nhận ra mình vừa nói hớ điều không định nói.

"Ý em là... thỉnh thoảng thôi. Chị vào ăn sáng đi, muộn giờ làm rồi đó."

Anh ta quay đi trước khi Thư kịp hỏi thêm, và cô đứng lại một mình trên cầu cảng, gió sớm lạnh hơn cô tưởng, tay vẫn siết chặt tờ ghi chú tọa độ.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →