Toàn ký duyệt đơn xin ra thực địa của Thư mà gần như không đọc kỹ, chỉ liếc qua dòng lý do "kiểm tra định kỳ chất lượng nước theo quy trình chuẩn" rồi đẩy tờ giấy lại.
"Đi cẩn thận, trời sắp trở gió đó," anh nói, mắt đã quay về màn hình.
Thư đứng thêm một giây trước bàn anh, định hỏi thêm về mẩu chuyện dang dở hôm qua, về khu vực hạn chế và hồ sơ của chị Lan, nhưng rồi lại thôi. Hỏi thẳng chỉ khiến anh cảnh giác hơn, và cô cần thời gian thu thập bằng chứng trước khi đặt câu hỏi đó lần nữa.
Giữa trưa, nắng gắt hiếm hoi xuyên qua lớp mây xám còn sót lại từ sáng, Thư và Bách xuống bãi đá phía tây đảo, nơi cá chết vẫn còn dạt rải rác, phần đã khô cong dưới nắng, phần khác mới hơn, vẫn còn trương phềnh.
"Chị mặc đồ bảo hộ kỹ vậy?" Bách hỏi, tay xỏ găng cao su.
"Quy trình chuẩn khi tiếp xúc nước có khả năng nhiễm hoá chất lạ. Em cũng nên làm giống vậy." Thư đưa cho cậu một bộ găng khác. "Lấy mẫu ở năm điểm khác nhau, cách nhau đều, ghi toạ độ từng điểm."
Họ làm việc trong im lặng một lúc, tiếng sóng vỗ nhẹ vào đá, tiếng ống nghiệm va lách cách khi Bách xếp vào giá đỡ. Mùi tanh của cá chết trộn với mùi muối biển đặc quánh trong không khí, nồng tới mức Thư phải kéo khẩu trang lên cao hơn. Cô cúi xuống nhặt một con cá nhỏ đã chết cứng, lật qua lật lại quan sát mang cá dưới ánh nắng.
"Mang nó sậm màu bất thường," cô nói, chủ yếu cho chính mình nghe. "Giống như thiếu oxy đột ngột, chứ không phải chết vì bệnh từ từ. Cá bệnh chết dần thường gầy đi trước, con này thì không, thịt vẫn còn chắc."
"Nghĩa là sao ạ?" Bách hỏi, ngừng tay ghi nhãn.
"Nghĩa là bất cứ thứ gì giết chúng, xảy ra rất nhanh." Thư đặt con cá trở lại chỗ cũ, gỡ găng tay kiểm tra lại, rồi đeo lại cẩn thận hơn.
"Chị này, em hỏi hơi riêng tư được không?" Bách lên tiếng khi đang ghi nhãn ống mẫu thứ mười.
"Hỏi đi."
"Chị bỏ chỗ làm cũ, ra đây làm, ba mẹ chị có phản đối không? Ba mẹ em thì mừng lắm, vì lương cao hơn hẳn."
"Mẹ chị ừ thì ừ, nhưng bà lo. Bà bị bệnh tim, chị gửi tiền về hằng tháng, bà cứ sợ chị làm việc gì nguy hiểm mà giấu bà." Thư ghi nốt nhãn ống mẫu cuối, giọng nhẹ đi. "Chị hay nói dối bà là công việc nhàn lắm, chỉ ngồi phòng lạnh."
"Vậy có đúng là nhàn không ạ?" Bách cười, cố đùa cho không khí bớt nặng.
Thư nhìn xuống ống nghiệm mẫu mười bốn trong tay, nước hơi đục hơn những ống khác, không trả lời ngay.
"Chị không chắc nữa," cô nói cuối cùng.
Về tới phòng thí nghiệm, Thư chạy phân tích toàn bộ năm mẫu ngay trong chiều. Bốn mẫu đầu cho kết quả bình thường, chỉ số nằm trong ngưỡng cho phép. Mẫu số mười bốn, lấy ở điểm gần bãi cá chết dày nhất, cho kết quả khác hẳn.
Máy phân tích chạy đi chạy lại ba lần, mỗi lần đều dừng ở cùng một chỗ.
"KHÔNG XÁC ĐỊNH ĐƯỢC HỢP CHẤT — YÊU CẦU ĐỐI CHIẾU CƠ SỞ DỮ LIỆU MỞ RỘNG."
Thư gõ vào ô tìm kiếm cơ sở dữ liệu mở rộng, thử mọi cách truy cập cô biết. Hệ thống báo tài khoản của cô không có quyền, và đường dẫn duy nhất hiện lên để xin cấp quyền trỏ tới một mục có tên "Lưu trữ nội bộ — Khu vực hạn chế".
Bách, đang dọn dẹp thiết bị bên cạnh, liếc qua màn hình.
"Ơ, mẫu mười bốn bị lỗi hả chị?"
"Không phải lỗi máy. Chị nghĩ đây là một hợp chất máy chưa từng thấy." Thư nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình, tay vô thức đưa lên cắn móng tay, một thói quen cô tưởng đã bỏ được từ hồi còn học cao học. "Và cơ sở dữ liệu duy nhất có thể xác định được nó lại nằm đúng khu vực không ai cho chị vào."
"Vậy giờ chị tính sao?"
Thư không trả lời ngay. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ phòng thí nghiệm, về phía hành lang dẫn xuống khu kỹ thuật, nơi cách đó không xa là cánh cửa dẫn tới khu hầm mà cả Kiên lẫn Toàn đều đã, mỗi người một cách, cố tránh nhắc tới cho rõ ràng.
"Chị chưa biết," cô đáp, gập máy tính lại. "Nhưng chị sẽ tìm ra cách."
Bách nhìn cô, rồi nhìn về phía hành lang cô vừa liếc qua, như thể vừa hiểu ra cô đang nghĩ tới đâu.
"Chị định xin quyền vào khu hạn chế thật à? Anh Toàn khó tính lắm đó chị."
"Chị không định xin," Thư nói, giọng chậm rãi như đang tự sắp xếp lại suy nghĩ ngay lúc nói ra. "Xin thì kiểu gì cũng bị từ chối, giống mọi câu hỏi khác chị đã hỏi tuần này. Chị cần một lý do khác để được vào, một lý do không ai từ chối nổi."
"Lý do gì ạ?"
"Chị chưa nghĩ ra," cô đáp, cất mẫu nước thứ mười bốn vào tủ lạnh bảo quản, khoá cẩn thận. "Nhưng chị còn vài ngày để nghĩ."
Bách không hỏi thêm, chỉ gật, rồi quay lại dọn nốt bàn thí nghiệm, và ánh đèn huỳnh quang trên đầu họ kêu khẽ một tiếng trước khi ổn định trở lại, như thể chính căn phòng cũng vừa nín thở.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →