Phòng thí nghiệm chính im lặng vào buổi chiều, chỉ có tiếng máy điều hoà chạy đều và tiếng quạt tản nhiệt của dãy máy tính phía cuối phòng. Thư ngồi trước màn hình, kéo log quan trắc nước ba tháng gần nhất, mắt lướt qua từng cột số với thói quen nghề nghiệp đã ăn sâu bảy năm.
Mẩu giấy tìm thấy chiều qua vẫn nằm trong túi áo khoác cô đang mặc, gấp làm tư. Cô chưa quyết định sẽ làm gì với nó.
Một cột dữ liệu khiến cô dừng lại: chỉ số enzyme đo được ở khu vực phía tây đảo, dao động bất thường trong bốn tuần gần nhất, không khớp với bất kỳ bảng đối chiếu chuẩn nào của ngành mà cô từng dùng. Cô mở thêm hai file tham chiếu, so sánh, vẫn không tìm ra khớp.
Có tiếng gõ cửa. Kiên bước vào, tay cầm một tập giấy mỏng.
"Chị chưa đọc quy chế an ninh à?" anh hỏi, đặt tập giấy lên bàn.
"Chưa kịp. Hôm qua bận dọn phòng." Thư lật vài trang. "Có gì quan trọng không?"
"Giờ giới nghiêm sau mười giờ tối. Khu bể nuôi và khu hầm kỹ thuật phía dưới đánh dấu hạn chế, vào phải xin phép trước." Kiên đứng thẳng, tay khoanh sau lưng, giọng như đọc thuộc lòng. "Có báo động thì tập trung ở sân trước khu A, không dùng thang máy."
"Khu hầm phía dưới có gì mà phải hạn chế?"
"Thiết bị cũ, không dùng nữa. Chị hỏi thì tôi chỉ biết trả lời vậy."
"Anh làm an ninh mà không biết trong đó có gì?"
Kiên nhìn cô một giây, không né tránh, cũng không trả lời thẳng.
"Tôi biết những gì tôi cần biết để làm việc của mình." Anh gật đầu về phía màn hình cô đang mở. "Chị đang xem gì mà chăm chú vậy?"
"Anh làm an ninh kiểu gì mà không tò mò về chỗ mình canh gác vậy?" Thư hỏi, nửa đùa nửa thật.
"Tò mò không phải việc của tôi. Đúng quy trình mới là việc của tôi." Kiên đáp, giọng không đổi, nhưng khoé miệng khẽ nhếch lên, gần như một nụ cười. "Ở đâu tôi từng làm, tò mò sai chỗ có thể khiến người khác mất mạng. Tôi quen giữ thói đó."
Câu nói bỏ lửng một khoảng thông tin Thư chưa kịp hỏi tới: anh từng làm ở đâu, để tò mò sai chỗ lại nghiêm trọng tới mức phải nhắc như một bài học đã trả giá.
"Dữ liệu enzyme khu tây đảo. Có gì đó không khớp." Thư xoay màn hình cho anh thấy đồ thị. "Anh có thấy lạ không?"
Kiên nhìn đồ thị một lúc, gương mặt không đổi, nhưng Thư để ý bàn tay anh siết chặt hơn quanh tập quy chế trên tay.
"Tôi không phải người đọc được cái này," anh nói, rồi quay ra cửa. "Chị nên hỏi anh Toàn."
Anh đi trước khi cô kịp hỏi thêm gì. Thư nhìn theo, ghi nhớ khoảnh khắc bàn tay siết chặt đó lâu hơn cả câu trả lời anh vừa nói.
Cuối giờ chiều, cô mang bản in đồ thị lên văn phòng Toàn, gõ cửa, không đợi trả lời liền đẩy cửa bước vào.
"Anh Toàn, em có việc muốn hỏi trực tiếp."
Toàn ngẩng lên từ màn hình, cười, kiểu cười quen thuộc của người quản lý luôn sẵn sàng nghe nhân viên mới.
"Vào đi, ngồi đây. Có chuyện gì vậy?"
"Em xem log quan trắc nước, thấy chỉ số enzyme khu tây đảo dao động bất thường suốt bốn tuần, không khớp bảng chuẩn nào em có. Anh có biết nguyên nhân không?"
Toàn cầm tờ giấy, liếc qua, rồi đặt xuống, tay đưa lên lau kính bằng vạt áo, một cử chỉ chậm hơn cần thiết.
"Chuyện này để anh kiểm tra lại với bộ phận kỹ thuật đã, có thể máy đo bị lệch chuẩn. Đảo xa, thiết bị đôi khi trục trặc mà không ai để ý kịp." Anh đẩy tờ giấy lại phía cô. "Chị đừng lo quá, để anh xử lý."
"Vậy còn chị Lan, người làm trước em? Em nghe nói chị ấy cũng từng làm việc với đúng khu vực này. Chị ấy có ghi nhận gì bất thường không?"
Có một khoảng lặng, ngắn nhưng đủ để Thư nhận ra.
"Chị Lan nghỉ vì lý do cá nhân, hồ sơ bàn giao không đầy đủ lắm, tiếc là vậy." Toàn đứng dậy, bước ra cửa như thể cuộc trò chuyện đã kết thúc. "Khu vực hạn chế phía dưới còn một số hồ sơ cũ của chị ấy, để anh sắp xếp cho ai đó..."
Anh dừng giữa câu, như vừa nhận ra mình nói hớ, rồi cười gượng, đổi giọng.
"Thôi, chuyện đó để sau. Chị cứ tập trung ổn định công việc trước đã, có gì cần thì cứ qua tìm anh."
Thư gật, bước ra khỏi văn phòng, nhưng câu nói dang dở ấy ở lại trong đầu cô suốt quãng đường về phòng thí nghiệm: khu vực hạn chế phía dưới, nơi còn hồ sơ cũ của người tiền nhiệm, nơi Kiên bảo chỉ có "thiết bị cũ, không dùng nữa".
Hai câu trả lời, từ hai người khác nhau, không hề khớp với nhau. Một người nói đó là thiết bị bỏ không. Người kia vừa lỡ miệng nhắc tới hồ sơ của chị Lan nằm ngay trong đó, rồi vội vàng đổi chuyện.
Về tới bàn làm việc, Thư lấy mẩu giấy trong túi áo ra, mở lại lần nữa dưới ánh đèn bàn. Dòng chữ đứt ngang vẫn ở đó, không đổi: không phải tai nạn lao động, mà là. Cô gấp nó lại, cất vào ngăn kéo có khoá, và tự hứa với mình sẽ không hỏi thẳng ai thêm một lần nào nữa, cho tới khi tự mình tìm ra câu trả lời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →