Sáng hôm sau, ánh đèn huỳnh quang trong phòng làm việc riêng hắt xuống bàn một thứ ánh sáng trắng bệch, không giống nắng ngoài cửa sổ chút nào. Thư đứng giữa phòng, tay còn cầm chùm chìa khoá, nhìn quanh không gian mà tối qua cô chưa đủ can đảm bước hẳn vào. Mùi giấy cũ và bụi máy lạnh lâu ngày không lau còn vương trong không khí, lẫn với một mùi hoá chất nhàn nhạt cô chưa gọi tên được.
Bàn làm việc bừa bộn hơn cô tưởng. Một chiếc cốc sứ ám vết cà phê khô cứng ở đáy, một khung ảnh nhỏ úp mặt xuống mặt bàn, vài tập tài liệu xếp lệch không theo trật tự nào. Cô lật khung ảnh lên: một người phụ nữ trung niên đứng cạnh hai đứa trẻ, cười, phía sau là một ngôi nhà có giàn hoa giấy. Không phải cảnh chụp ở đảo.
Cô đặt khung ảnh úp trở lại đúng vị trí cũ, tự nhủ không phải việc của mình, rồi bắt đầu dọn những thứ còn lại vào một hộp giấy.
Có tiếng gõ cửa nhẹ. Một thanh niên gầy, đeo kính, thò đầu vào.
"Chị Thư ơi, em Bách, thực tập sinh." Cậu bước hẳn vào, tay ôm một chồng hồ sơ. "Anh Toàn bảo em qua đưa chị mấy cái form nhận việc, với là... nếu chị cần gì cứ gọi em, phòng em ngay bên cạnh."
"Cảm ơn em." Thư nhận chồng hồ sơ. "Em thực tập ngành gì?"
"Công nghệ sinh học ạ. Đợt này là suất thực tập đầu tiên của em, nên em hơi... căng." Bách cười gượng, mắt liếc quanh phòng. "Ơ, chị dọn đồ của chị Lan à?"
"Ừ, hình như chị ấy để lại nhiều đồ quá." Thư giơ chiếc cốc lên. "Em biết chị Lan không?"
"Dạ có, nhưng không thân lắm. Chị ấy hay làm việc một mình, ít ra ngoài." Bách khựng lại một giây, rồi nói nhanh hơn, kiểu người cố lấp khoảng lặng. "Mà thôi, em phải đi giao nốt mấy phòng kia, trưa gặp chị ở căng-tin nha!"
Cậu đi trước khi Thư kịp hỏi thêm. Cô đứng nhìn theo cửa, ghi nhớ cái cách Bách vội vã rời đi ngay khi nhắc tới tên người cũ.
Buổi sáng trôi qua với đống form nhận việc và một vòng giới thiệu ngắn với nhân viên hành chính, một người phụ nữ tên Hạnh, tuổi trung niên, giọng lịch sự đều đều như đã lặp lại hàng trăm lần.
"Chị Hạnh, cho em hỏi chị Lan, người làm trước em ấy, giờ chị ấy chuyển đi đâu rồi ạ? Em muốn liên hệ hỏi vài chuyện bàn giao."
"Chị ấy xin nghỉ vì lý do cá nhân, hồ sơ bàn giao thì ở trong tủ tài liệu bên trái bàn em rồi." Hạnh không nhìn thẳng vào Thư khi trả lời. "Thông tin liên hệ thì em không nắm, phải hỏi bên nhân sự đất liền."
"Vậy chị ấy nghỉ có gấp không ạ?"
"Chị không rõ chi tiết đâu, em thông cảm." Hạnh cầm một chồng giấy khác lên, ánh mắt tránh sang hướng khác. "Em còn cần gì nữa không, chị còn phải xử lý báo cáo tuần này."
Thư gật, không hỏi thêm. Câu trả lời quá trơn tru, như một câu đã được luyện trước.
Giờ trưa, cô ra căng-tin, thấy Bách ngồi một mình ở góc bàn gần cửa sổ, liền bưng khay cơm lại ngồi cùng.
"Chị dọn xong phòng chưa?" Bách hỏi, miệng vẫn nhai.
"Gần xong. Còn mỗi cái tủ tài liệu chưa đụng tới." Thư và xới cơm. "Em quê ở đâu?"
"Em ở Cần Thơ. Nhà em vay tiền cho em học đại học, giờ em đang trả góp dần." Bách cười, có phần ngượng. "Suất thực tập này lương không cao, nhưng em cần một chỗ có tên tuổi để ghi vào CV."
"Sáu triệu một tháng, đúng không?"
"Dạ đúng, sao chị biết?"
"Đoán thôi. Hồi chị mới ra trường cũng vậy." Thư nhìn ra cửa sổ, biển xanh thẫm ngoài xa. "Em định làm bao lâu ở đây?"
"Hợp đồng thực tập sáu tháng, xong đợt này em tính nộp đơn xin ở lại chính thức. Chỗ này trả lương cao hơn mấy công ty em từng nộp hồ sơ." Bách gắp thêm miếng cá, giọng chùng xuống một chút. "Chỉ có điều em chưa quen lắm với cái kiểu... không ai nói thẳng chuyện gì ra hết."
"Em có thấy trạm này có gì lạ không? Từ lúc em vào làm ấy."
Bách khựng đũa giữa chừng, rồi cười lảng.
"Lạ kiểu gì ạ?"
"Chị không biết diễn tả sao. Kiểu... mọi người ở đây có vẻ giữ ý nhiều hơn chị tưởng."
"Chắc do đảo nhỏ, ít người, ai cũng quen kiểu giữ khoảng cách thôi chị." Bách xúc thêm miếng cơm, tránh nhìn thẳng vào mắt cô. "Chị ăn nhanh không, chiều em còn phải kiểm kê kho thiết bị."
Cô để câu hỏi trôi qua, không ép. Có thứ gì đó trong cách mọi người ở đây trả lời, dù là Hạnh hay Bách, đều giống nhau đến kỳ lạ: câu trả lời đúng chuẩn mực, không sai một chữ, nhưng luôn kết thúc bằng một cái cớ để rời đi.
Chiều muộn, quay lại phòng làm việc, Thư mở ngăn kéo dưới cùng của bàn để cất nốt số hồ sơ còn lại. Trong góc ngăn kéo, kẹt dưới một tập giấy cũ, có một mẩu giấy viết tay nhỏ, nét chữ vội, nhiều chỗ gạch xoá.
Cô cầm lên đọc. Dòng cuối cùng bị xé mất một nửa, chỉ còn lại vài chữ trơ trọi giữa trang: "... không phải tai nạn lao động, mà là—"
Câu chưa kịp viết hết đã đứt ngang, và phần giấy còn lại của trang chỉ toàn khoảng trắng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →