Ca-nô cao tốc rẽ sóng giữa trưa, và Lê Minh Thư ngồi ở mũi tàu, tay giữ chặt mép ghế mỗi lần mũi tàu hẫng xuống. Gió tạt vào mặt mặn chát. Cô nhẩm lại con số trong đầu lần thứ ba kể từ khi rời cảng: ba mươi lăm triệu một tháng, cộng phụ cấp đảo. Bảy năm ở viện hải dương học nhà nước, lương cao nhất cô từng nhận là mười triệu, đã tính cả phụ cấp độc hại.
Người lái tàu, một thanh niên tên Phong làm thuê cho Hải Long, hét to qua tiếng động cơ.
"Chị Thư lần đầu ra đảo hả?"
"Ừ, lần đầu," Thư đáp, cũng phải hét lại.
"Đảo nhỏ thôi, đi bộ hết cỡ hai mươi phút. Nhưng chỗ làm thì xịn lắm, máy móc toàn loại mới."
Cô gật, không hỏi thêm. Mắt cô đã dán vào một vệt trắng bất thường dọc theo bờ đá phía tây, đang lớn dần khi ca-nô tiến lại gần.
Đảo Vạn Nhạn hiện ra sau một khúc quanh: một khối đá thấp nhô lên giữa biển, phía trên là dãy nhà bê tông hai tầng sơn trắng, một tháp ăng-ten cao vượt hẳn mái nhà. Cầu cảng nhỏ có hai tàu cao tốc neo sẵn. Một người đàn ông mặc đồng phục an ninh xám đứng đợi, hai tay khoanh trước ngực, không vẫy chào.
Ca-nô cập bến. Người đàn ông bước tới, chìa tay.
"Phạm Trọng Kiên. Phụ trách an ninh trạm."
"Lê Minh Thư." Cô bắt tay, cảm nhận lòng bàn tay chai sạn. "Anh đợi lâu chưa?"
"Không lâu." Kiên xách hộ một trong hai va-li của cô lên vai, không đợi cô đồng ý. "Đi theo tôi. Phòng chị ở tầng hai, khu B."
"Anh làm ở đây bao lâu rồi?"
"Tám tháng."
"Trước đó anh làm gì?"
"Quân đội." Kiên không nói thêm, bước nhanh hơn một chút. "Chị mang theo bao nhiêu hành lý nữa, để tôi cho người ra khiêng."
"Chỉ hai va-li này thôi. Tôi quen đi gọn."
"Vậy tốt." Anh liếc cô một cái, ngắn, rồi quay đi. "Ở đây không có chỗ chứa đồ thừa."
Họ đi qua một sân bê tông nhỏ, hai bên là dãy thùng chứa thiết bị xếp ngay ngắn. Thư liếc quanh, cố ghi nhớ đường đi.
"Trạm có bao nhiêu người ở thường trực?" cô hỏi.
"Mười hai, kể cả chị. Chưa tính đội bảo trì ra vào theo ca." Kiên bước qua một khúc rẽ, tay vẫn giữ chặt quai va-li trên vai. "Giờ giới nghiêm sau mười giờ tối, khu bể nuôi và khu hầm phía dưới đánh dấu hạn chế, chị cần vào thì phải xin phép trước qua tôi hoặc anh Toàn."
"Vì lý do an toàn?"
"Vì lý do thiết bị đắt tiền," anh đáp, không đổi giọng. "Ít nhất đó là lý do người ta ghi trong quy chế."
Thư liếc anh, định hỏi thêm, nhưng Kiên đã rẽ vào một hành lang khác, và câu chuyện dừng lại tự nhiên, không gượng gạo. Cô nhận ra đó là kiểu người không nói thừa một chữ, kể cả khi vừa hé lộ điều gì đó đáng để hỏi thêm. Lạ là cô thấy dễ chịu hơn là khó chịu.
Điện thoại cô rung trong túi áo khoác. Cuộc gọi video từ Toàn hiện lên, và cô bắt máy khi vừa bước qua cổng trạm.
"Thư ơi, tới nơi chưa? Anh vừa họp xong, thấy máy báo chị đã cập cảng." Giọng Toàn qua loa ngoài nghe rổn rảng, hào hứng hơn mức cần thiết. "Chị thấy đảo thế nào, đẹp không?"
"Mới tới thôi anh, chưa kịp nhìn kỹ." Thư đưa điện thoại lên cao hơn để khung hình lấy được dãy nhà trạm phía sau. "Trên đường vào em thấy có mấy con cá chết dạt bờ, khá nhiều. Bình thường không anh?"
Có một khoảng lặng rất ngắn, ngắn tới mức nếu không chú ý sẽ bỏ qua.
"À, cái đó bình thường theo mùa thôi," Toàn nói, giọng vẫn giữ nguyên độ hào hứng, nhưng nhịp điệu hơi khác. "Dòng hải lưu đổi hướng, cá yếu dạt vào bờ, năm nào cũng có một đợt. Chị đừng lo, để ổn định chỗ ở đã, mai họp giao ban anh nói kỹ hơn."
"Dạ, vậy để mai," Thư đáp, rồi tắt máy.
Cô đứng lại một lúc, nhìn theo hướng bờ đá phía tây dù giờ không còn thấy được từ đây. Vệt trắng cô nhìn thấy từ trên ca-nô không giống một đợt cá yếu dạt bờ bình thường. Nó dày, liên tục, trải dài cả một đoạn bờ, chứ không rải rác như cô từng thấy ở những đợt đổi dòng hải lưu hồi còn làm ở viện cũ.
Kiên đứng đợi cách đó vài bước, không giục, cũng không tỏ vẻ sốt ruột.
"Anh có để ý mấy con cá chết ngoài kia không?" Thư hỏi, bước lại gần anh.
"Có." Kiên chỉ đáp một chữ, rồi thêm. "Nhiều hơn tuần trước."
"Toàn nói bình thường theo mùa."
"Anh ấy nói vậy với ai cũng vậy." Kiên nhìn thẳng vào mắt cô lần đầu tiên kể từ lúc gặp, rồi quay đi, tiếp tục bước về phía dãy nhà. "Chị theo tôi, phòng chị ở cuối hành lang."
Thư không hỏi thêm, nhưng câu nói đó ở lại trong đầu cô suốt quãng đường còn lại, rõ hơn cả tiếng sóng vỗ vào chân cầu cảng phía sau lưng.
Phòng làm việc riêng của cô nằm cuối hành lang tầng hai, cửa gỗ sơn trắng đã ngả màu. Trên khung cửa vẫn còn dán một mẩu giấy nhỏ ghi tên, chữ in đậm: TS. HOÀNG THỊ LAN. Không phải tên cô. Chưa ai gỡ xuống.
Kiên đặt va-li xuống sàn, liếc qua mẩu giấy đó một giây, rồi quay lưng đi mà không nói gì thêm.
"Chị Lan là người trước em phải không?" Thư hỏi với theo. "Sao không thấy ai nhắc tới chị ấy từ lúc em tới giờ?"
Kiên dừng lại đúng một nhịp, không quay hẳn người lại.
"Chị ấy nghỉ đột ngột. Người ta không thích nhắc chuyện đột ngột." Anh bước tiếp, giọng đều đều vọng lại từ cuối hành lang. "Chị dọn đồ đi. Sáu giờ ăn tối ở căng-tin."
Tiếng bước chân anh xa dần rồi mất hẳn. Thư đứng trước cửa một lúc lâu, tay chưa vội mở khoá, mắt vẫn dán vào cái tên không phải của mình, và câu trả lời của Kiên nghe càng lúc càng giống một câu tránh né được gói khéo hơn câu của Toàn, chứ không phải một lời giải thích.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →