🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng Chủ Nhật, nhà vắng, mẹ đã ra chợ từ sớm, Trâm còn ngủ nướng. Tôi ngồi vào góc học tập nhỏ kê

sát cửa sổ, mở cuốn laptop cũ mẹ mua trả góp từ năm tôi lên lớp mười, màn hình có một vệt xước dài

chạy chéo góc trái nhưng vẫn dùng tốt.

Tôi lấy cuốn sổ tay ra, lật lại từng trang, đối chiếu ba địa chỉ tôi đã ghi: nhà cô Hai ở Thanh

Đa, con hẻm nhỏ trên đường Lê Quang Định, và bến xe đêm gần chợ trên đường Bạch Đằng. Tôi mở Google

Maps, đánh dấu từng điểm bằng ba chấm đỏ.

Cả ba điểm đều nằm gọn trong một vòng tròn bán kính chưa tới ba cây số, tâm điểm rơi đúng vào khu

vực chợ Bà Chiểu. Tôi ngồi nhìn tấm bản đồ hồi lâu, cảm giác như đang nhìn một câu đố mà mình chỉ

mới tìm ra được vài mảnh ghép, không đủ để thấy hết bức tranh.

Tôi lấy giấy nháp, vẽ lại vòng tròn đó bằng tay, ghi chú thêm ngày tháng, tên khách nếu nhớ được,

rồi ngồi im, gõ nhẹ đầu bút lên bàn theo nhịp suy nghĩ. Có một điều tôi chưa dám viết thẳng ra

giấy: cả ba lần, tôi đều nhận cuốc ngay sau khi tắt app, không lần nào là ngoại lệ. Không phải

lúc mười giờ, không phải lúc nửa đêm, luôn là khoảng thời gian ngay sau khi tôi kết thúc ca làm

việc chính thức của mình.

Tôi ngồi lại, gạch dưới ba cái tên: ông Nhiều, bà cụ chưa rõ tên, anh Hoà. Ba người, ba hoàn cảnh

khác hẳn nhau, không quen biết gì nhau, chỉ có một điểm chung duy nhất là tất cả đều có một việc

gấp, không thể chờ tới sáng, và tất cả đều tìm tới tôi đúng vào khoảnh khắc tôi vừa tắt app. Tôi

thử tính lại thời gian: cuốc đầu tiên cách cuốc thứ hai bốn ngày, cuốc thứ hai cách cuốc thứ ba năm

ngày. Không có một quy luật rõ ràng về khoảng cách thời gian, chỉ có quy luật về địa điểm và về

chính khoảnh khắc tôi tắt app.

Tôi bước xuống bếp, rót một ly nước, nhìn ra sân sau nơi mẹ phơi mấy bộ đồ chưa kịp cất. Có một

câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu tôi từ mấy hôm nay, một câu hỏi tôi chưa dám hỏi thẳng vì sợ chạm vào

điều gì đó, mà tôi cũng không chắc điều đó là gì, chỉ có một linh cảm mơ hồ rằng câu trả lời sẽ

không đơn giản.

Tôi gọi điện cho mẹ, giả vờ hỏi chuyện linh tinh trước, rồi mới lái sang câu hỏi thật.

"Má ơi, hồi xưa nhà mình có quen ai chạy xe ôm không má?"

Đầu dây bên kia im lặng một giây, tiếng ồn ào của chợ vọng lại qua điện thoại.

"Ba con hồi trẻ chạy xe ôm cả chục năm chớ sao, con không biết hả?"

Tôi đứng sững giữa bếp, ly nước trên tay chưa kịp uống thêm ngụm nào.

"Con... con không biết luôn á má. Ba chưa kể con nghe chuyện đó."

"Chuyện xưa rồi, hồi con còn nhỏ xíu, ba con nghỉ chạy xe ôm chuyển qua làm thợ hồ từ hồi con học

lớp bốn lận. Chắc ổng nghĩ chuyện cũ không cần kể lại làm gì."

"Ba chạy xe ôm ở đâu vậy má? Có chạy khuya không?"

"Có chớ, hồi đó cực lắm, đêm nào cũng chạy tới khuya mới về, có bữa gần sáng mới thấy ổng dắt xe

vô nhà. Sao tự nhiên con hỏi chuyện này?"

"Dạ, con thấy con cũng đang chạy xe khuya giống ba hồi xưa, nên tò mò thôi má."

"Ừ, giống thiệt đó. Thôi má bận lắm, tí nữa má gọi lại." Mẹ cúp máy, giọng vẫn còn vương chút ngạc

nhiên trong câu nói cuối.

Tôi đứng lặng giữa bếp một lúc lâu, ly nước trong tay đã hết lạnh từ khi nào không hay. Cha tôi

từng chạy xe ôm gần chục năm, đêm nào cũng chạy tới khuya, có khi tới gần sáng mới về. Đó là một

mảnh ghép tôi chưa từng biết tới, một phần đời của cha mà tôi chưa bao giờ được nghe kể, và giờ

đây, nó vừa khớp một cách kỳ lạ vào chính những gì đang xảy ra với tôi mỗi đêm.

Tôi quay lại bàn học, mở cuốn sổ, viết thêm một dòng mới, tay hơi run khi đặt bút xuống trang

giấy: Ba từng chạy xe ôm. Đêm khuya. Vì sao chưa từng kể?

Tôi gấp sổ lại, nhìn ra cửa sổ. Nắng sáng Chủ Nhật đổ xuống mái tôn nhà hàng xóm, một con mèo hoang

nằm cuộn tròn ngủ trên bờ tường thấp, cảnh vật bình thường tới mức gần như trớ trêu so với những gì

đang xoay trong đầu tôi. Trâm thức dậy, đi ngang qua, ngáp một cái dài, hỏi tôi có ăn sáng chưa.

Tôi lắc đầu, đứng dậy, quyết định gác lại mọi câu hỏi cho một lúc khác, ít nhất là cho tới bữa sáng

này.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →