Giàn giáo thép của một công trường đang xây dở trên đường Điện Biên Phủ in bóng cao lừng lững lên
nền trời tối, tấm bạt che công trình bay phần phật trong gió. Mười một giờ đêm, tôi vừa tắt app
sau cuốc cuối cùng của ca tối, dừng xe hít thở một chút trước khi chạy nốt quãng đường về nhà.
Người vẫy tay đứng ngay cổng công trường, mặc bộ đồ bảo hộ lấm lem vôi vữa, mũ cối bảo hộ vẫn đội
trên đầu, tay giơ ngang vai, đúng tư thế tôi đã quen.
"Em ơi, chở anh ra bến xe được không? Anh trễ chuyến cuối rồi, cần gấp lắm."
Giọng anh gấp gáp thật, không giống hai lần trước tôi gặp, nơi khách ẩn dù có việc khẩn cấp vẫn
giữ được sự bình thản lạ thường. Tôi gật ngay, không kịp hỏi địa chỉ cụ thể, chỉ nói anh lên xe
trước.
"Bến xe nào anh?"
"Bến cũ, gần chợ, đường Bạch Đằng ấy, chỗ hồi xưa xe đò hay đậu đó."
Tôi cố nhớ, không chắc khu đó còn bến xe nào hoạt động, phần lớn các bến cũ quanh đây đã dời ra
ngoại thành từ lâu để giảm ùn tắc. Nhưng tôi vẫn chạy theo hướng anh chỉ, tăng tốc hết mức an toàn
cho phép, không vượt đèn đỏ, chỉ tận dụng những khoảng trống trên đường vắng để rút ngắn thời
gian.
"Anh gửi tiền về cho vợ hả anh?" Tôi hỏi, cố bắt chuyện để anh đỡ căng thẳng.
"Ừ, vợ anh mới sinh tuần trước, ở dưới quê Quảng Ngãi, sinh non, phải nằm viện thêm mấy bữa, tiền
viện phí thiếu. Anh dành dụm được có bấy nhiêu, phải gửi kịp chuyến xe đêm nay mới tới tay vợ anh
sáng mai, không thì lại phải đợi thêm một ngày, mà bệnh viện đòi đóng tiền gấp."
Tôi im lặng, tập trung lái, cảm nhận rõ áp lực trong giọng anh đang truyền qua cả không khí giữa
hai chúng tôi. Đây không phải một việc dang dở mơ hồ như những gì tôi từng tưởng tượng về khách
ẩn. Đây là một thời hạn có thật, một con số có thật, một đứa bé sơ sinh có thật đang chờ tiền viện
phí ở một nơi cách đây mấy trăm cây số.
"Anh làm ở công trường này lâu chưa?" Tôi hỏi, một phần để anh bớt căng thẳng, một phần vì tò mò
thật.
"Hơn năm rồi. Lương công nhân xây dựng cũng bèo, tháng nào đủ tháng đó, không dư được bao nhiêu.
Vợ anh sinh non, bác sĩ nói phải theo dõi thêm, viện phí đội lên gấp đôi dự tính, anh với vợ tính
hoài không ra, đành chạy vạy vay mượn khắp nơi." Anh nói, mắt vẫn không rời con đường phía trước,
như sợ nhìn đi chỗ khác sẽ làm chậm mất một giây quý giá.
Tôi tăng ga thêm một chút, vẫn giữ đúng làn đường, đảo mắt qua gương chiếu hậu trước khi vượt qua
một chiếc xe tải chạy chậm phía trước. Không có lý do gì để liều lĩnh chỉ vì người ngồi sau đang
vội, nhưng tôi cũng không muốn phí một giây nào không cần thiết.
"Rẽ trái chỗ này, qua khỏi cái chợ đêm là tới."
Tôi rẽ theo, và trước mắt tôi hiện ra một bến xe nhỏ tôi chưa từng biết tồn tại, dù tôi tự tin
mình thuộc khu này như lòng bàn tay. Ánh đèn sáng trưng, vài chiếc xe khách đang đậu, tài xế đứng
gọi khách, không khí nhộn nhịp khác hẳn con đường vắng lặng chúng tôi vừa đi qua chỉ vài giây
trước.
"Còn kịp không anh?" Tôi hỏi, dừng xe sát cổng bến.
Anh Hoà nhảy xuống, không kịp trả lời, chạy vội về phía một chiếc xe đang chuẩn bị lăn bánh, vẫy
tay gọi lớn. Người phụ xe nhìn thấy, ra hiệu chờ, anh chạy tới, trao đổi gì đó rất nhanh, đưa một
phong bì qua cửa sổ xe.
Chiếc xe lăn bánh. Anh Hoà đứng nhìn theo, thở hắt ra một hơi dài, vai trùng xuống như vừa trút
được một gánh nặng khổng lồ.
Anh quay lại chỗ tôi, nắm chặt tay tôi bằng cả hai tay, giọng vẫn còn run.
"Cảm ơn em, cảm ơn em nhiều lắm. Không có em chắc anh trễ mất rồi."
"Có gì đâu anh, chuyện nhỏ mà."
Anh móc túi, dúi vào tay tôi một xấp tiền, không đợi tôi từ chối, quay người đi bộ về hướng công
trường, có lẽ để kịp ca trực còn dang dở của mình. Tôi đứng nhìn theo, rồi cúi xuống nhìn xấp tiền
trong tay.
Một tờ hai trăm nghìn, vài tờ mười nghìn lẻ, và lẫn trong đó, một tờ giấy bạc cũ kỹ, mép sờn, màu
đã ngả sang nâu nhạt. Một tờ năm trăm đồng khác, giống hệt tờ tôi đã nhận từ ông Nhiều đêm nào.
Tôi đứng sững giữa bến xe vắng người, hai tờ tiền cũ trong lòng bàn tay, và lần đầu tiên, tôi biết
chắc chắn đây không còn là sự trùng hợp nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →