🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tiệm sửa xe của chú Sáu Đờn nằm lọt trong một con hẻm cụt cách chợ Bà Chiểu chừng năm phút chạy

xe, mặt tiền chỉ rộng chừng ba mét, đủ chỗ cho một cái giá để đồ nghề, hai chiếc xe khách đang sửa

dở, và một chiếc ghế bố chú vẫn nằm nghỉ trưa. Tôi tới đây phụ việc mỗi chiều thứ Bảy, việc tôi đã

làm từ năm lớp mười hai, ban đầu chỉ để có thêm chút tiền tiêu vặt, sau này thành thói quen khó bỏ.

"Đưa cái mỏ lết mười bốn cho chú." Chú Sáu nói, không ngẩng đầu lên, hai tay vẫn đang vặn một con

ốc bánh xe kẹt cứng.

Tôi lục trong hộp đồ nghề, tìm đúng cỡ, đưa cho chú. Chú cầm lấy, vặn thử, con ốc vẫn không nhúc

nhích. Chú chửi thề nhẹ một tiếng, lấy thêm dầu bôi trơn xịt vào, chờ một lúc mới thử lại.

"Chú Sáu, hồi đó chú với ba con có hay chạy xe khuya không?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường, cắm

cúi lau chùi một cái vành xe khác đặt cạnh đó.

Tay chú khựng lại một nhịp rất ngắn, ngắn tới mức nếu tôi không đang để ý kỹ thì đã không nhận ra.

Chú búng tay ba lần liên tiếp, thói quen mỗi khi gặp câu hỏi khó, rồi mới trả lời, giọng cố tình

nhẹ tênh.

"Hồi đó ai chạy xe ôm mà không chạy khuya, con. Đói thì phải chạy thôi."

"Con hỏi vậy thôi, tại dạo này con hay chạy xe đêm, nghĩ tới ba với chú hồi xưa chắc cũng cực dữ

lắm."

"Cực chớ sao không." Chú vẫn không ngẩng lên, tập trung vào con ốc. "Thời đó chưa có cái app này

app nọ, khách vẫy đâu chạy đó, giá cả tự mặc cả, có khi chở nguyên buổi mà chẳng được đồng nào,

người ta chê mắc rồi đi bộ luôn."

Con ốc cuối cùng cũng lỏng ra, chú Sáu thở phào, đặt mỏ lết xuống, đứng thẳng lưng, hai tay chống

hông vươn vai kêu răng rắc.

"Thôi, con lấy cái bánh xe kia ra vá lốp giùm chú, khách hẹn năm giờ tới lấy."

Tôi làm theo, không hỏi thêm, nhưng trong lòng vẫn thấy rõ chú vừa lảng sang chuyện khác nhanh hơn

bình thường. Chú Sáu không phải người hay né tránh câu hỏi, ngược lại, chú thường là người thẳng

thắn nhất trong những người lớn tôi quen, đôi khi thẳng tới mức làm khách hàng khó chịu vì chú chê

thẳng xe họ độ ẩu.

Chúng tôi làm việc trong im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng máy nén khí, tiếng cọ rửa vành xe, tiếng

radio cũ phát bản tin thời sự chú vẫn mở nghe mỗi chiều. Một người khách quen ghé lấy xe, trả tiền,

hỏi thăm vài câu về giá xăng dạo này rồi đi, và chú Sáu trở lại với công việc, không nhắc gì thêm

tới câu chuyện lúc nãy. Tôi vá xong lốp xe, kiểm tra lại áp suất, dựng vào hàng chờ khách tới lấy.

Khi mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, ánh sáng hắt xiên qua cửa tiệm, nhuộm vàng cả đống phụ tùng

cũ chất trong góc, và những vệt bụi lơ lửng trong không khí trông như những đốm sáng nhỏ trôi

chậm rãi giữa tiệm.

"Con." Chú Sáu gọi, giọng khác hẳn lúc nãy, trầm hơn.

"Dạ?"

Chú đi vào phía trong, lục trong một cái tủ gỗ cũ, lấy ra một cây cờ-lê đã cũ, cán gỗ mòn nhẵn vì

tay cầm qua nhiều năm, đưa cho tôi.

"Của ba mày để lại đây hồi đó, chú giữ giùm bấy lâu, giờ trả lại cho con."

Tôi cầm lấy, cảm nhận sức nặng quen thuộc của kim loại, cán gỗ ram ráp dưới lòng bàn tay. Tôi

không nhớ mình từng thấy cây cờ-lê này trước đây, nhưng có gì đó trong cách nó vừa khít với tay

tôi khiến tôi tin nó thật sự từng thuộc về cha.

"Sao giờ chú mới đưa con vậy?"

"Chưa tới lúc." Chú Sáu nói, ngắn gọn, quay lưng đi vào trong lấy thêm đồ nghề, để lại tôi đứng

đó với cây cờ-lê trong tay và câu trả lời không giải thích được gì thêm, chỉ khiến tôi càng chắc

chắn rằng có một điều gì đó chú đang giữ kín, và "chưa tới lúc" là câu chú sẽ còn nói với tôi

nhiều lần nữa trước khi tôi biết được toàn bộ sự thật.

Tôi bỏ cây cờ-lê vào túi đồ nghề riêng của mình, cái túi vải tôi vẫn mang theo mỗi lần chạy xe

đêm, phòng khi xe hư dọc đường. Từ hôm đó, tôi luôn mang nó theo, dù chưa một lần cần dùng tới,

như thể mang theo một phần của cha bên mình mỗi khi ra đường, dù tôi không nói ra điều đó với ai,

kể cả với chính mình một cách rõ ràng.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →