🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đường Nguyễn Xí lúc gần nửa đêm chỉ còn vài quán nhậu cuối cùng đang dọn bàn, ánh đèn huỳnh quang

hắt ra từ những mái hiên đã kéo bạt. Bốn đêm sau cuốc xe của anh Hoà, tôi chạy ngang khúc gần quán

chè My Lam làm thêm, giờ này đã đóng cửa từ lâu, vừa kịp tắt app sau cuốc cuối cùng của ca tối.

Người đứng vẫy tay lần này là một bà cụ, tóc bạc trắng búi gọn, mặc bộ đồ bộ hoa cũ, đứng đúng ở

lề trái, tay giơ ngang vai. Tôi nhận ra tư thế đó ngay, dù chỉ mới thấy một lần trước đó, và tôi

tấp xe vào lề gần như không kịp nghĩ.

"Con ơi, cho bà về nhà với. Nhà bà ở đường Lê Quang Định, gần tiệm vàng Kim Anh."

Tôi gật, đưa mũ bảo hiểm, chờ bà đội xong mới rồ ga. Đường Lê Quang Định tôi biết rõ, không xa,

nhưng khi tôi hỏi thêm số nhà để chắc ăn, bà cụ chỉ lặp lại đúng câu vừa nói, thêm một chi tiết.

"Gần tiệm vàng Kim Anh đó con, chỗ có cái cột đèn ba nhánh."

Tôi không nhớ có tiệm vàng nào tên Kim Anh trên đường đó, và cột đèn ba nhánh cũng là loại đèn

đường tôi chưa từng thấy ở khu vực này, ít nhất là không phải bây giờ. Nhưng tôi vẫn chạy theo

hướng bà chỉ, chậm rãi, để bà có thời gian nhận ra những gì quen thuộc.

Suốt quãng đường, bà cụ ngồi sau không nói thêm gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng vỗ nhẹ vai tôi mỗi khi

nhận ra một cột đèn, một gốc cây, dù tôi biết chắc phần lớn những thứ bà nhắc tên đã không còn ở

đúng vị trí bà nhớ từ nhiều năm trước. Tôi tự hỏi trong đầu bà lúc này đang là năm nào, con đường

này trông ra sao qua đôi mắt của một người đang sống trong một khoảng thời gian đã trôi qua từ

lâu. Tôi không dám hỏi thẳng, chỉ lặng lẽ chạy chậm hơn bình thường, cẩn thận tránh từng ổ gà để

bà khỏi giật mình.

"Tới rồi đó, quẹo đây nè con, quẹo đây." Bà đột nhiên sốt ruột, tay vỗ nhẹ vai tôi.

Tôi quẹo vào một con hẻm nhỏ tôi chưa từng để ý tới dù đã chạy xe qua đường này không biết bao

nhiêu lần. Trong hẻm có một dãy nhà cũ, tường vôi bong tróc, khác hẳn những căn nhà mới xây san

sát ở mặt đường lớn.

"Nhà số mười hai, kia kìa." Bà chỉ tay run run về một căn nhà có cửa sắt kéo, đèn trong nhà còn

sáng dù đã gần nửa đêm.

Tôi dừng xe, đỡ bà xuống. Bà bước tới cửa, gõ nhẹ, giọng gọi vọng vào trong.

"Má về nè, mở cửa cho má."

Cửa mở ra gần như ngay lập tức, một người phụ nữ trạc bốn mươi lao ra, mặt tái mét, ôm chầm lấy

bà cụ.

"Má ơi, con tìm má cả tiếng đồng hồ rồi, sao má lại đi đâu xa vậy, con sợ muốn chết!"

"Má về nhà mình mà, sao con làm gì dữ vậy." Bà cụ nói, giọng vẫn bình thản, không hiểu vì sao con

gái mình lại hoảng hốt tới thế.

Người phụ nữ ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt vừa cảm ơn vừa xấu hổ.

"Cảm ơn em nhiều lắm. Má chị bị lẫn mấy năm nay rồi, cứ đêm nào không khoá cửa kỹ là má lại lén ra

ngoài, đòi về 'nhà cũ' ở đường Lê Quang Định, nhà đó bán từ hồi chị còn nhỏ xíu, giờ xây chung cư

mất rồi, không còn dấu vết gì nữa."

"Dạ, không có gì đâu chị. Con thấy bà đứng một mình ngoài đường nên chở giùm thôi."

"Chị gửi em tiền xăng, em cầm giùm chị." Chị dúi vào tay tôi một xấp tiền, không đợi tôi từ chối,

dìu mẹ vào nhà, cửa khép lại, để lại tôi đứng một mình trong con hẻm lạ.

Tôi nhìn xấp tiền, không đếm ngay, chỉ đứng lặng một lúc, nghĩ về việc mình vừa chở một bà cụ tới

đúng một căn nhà có thật, có người ở thật, dù địa chỉ bà nói tới đã không còn tồn tại từ mấy chục

năm trước theo lời con gái bà. Đây không phải một địa chỉ ma không có trên bản đồ vì lỗi cập nhật.

Đây là một địa chỉ đã biến mất thật sự ngoài đời, và chiếc xe tôi vẫn tìm ra được đường tới đó.

Tôi rồ ga chạy ra khỏi hẻm, tay vẫn còn run nhẹ, không phải vì sợ, mà vì một cảm giác tôi chưa

từng có tên gọi cho nó: cảm giác vừa chạm vào một quy luật lớn hơn bất cứ điều gì tôi từng học

trong xưởng thực hành động cơ.

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 7
← TrướcTiếp →