🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối hôm sau, một cuốc "ĐI NGAY" bình thường đưa tôi đi ngang đúng con hẻm có tường vàng ở Thanh

Đa, nơi tôi đã chở người đàn ông lạ hai đêm trước. Khách của tôi lần này là một chị công nhân tan

ca trễ, không liên quan gì tới chuyện tôi đang nghĩ, nhưng khi thả chị xuống cách hẻm đó không xa,

tôi tắt app, dắt xe chạy chậm ngang qua, không hẳn có kế hoạch gì rõ ràng, chỉ là một sự tò mò

không kìm được.

Ban ngày, con hẻm trông khác hẳn. Không còn cái vẻ tối om bí ẩn của đêm hôm trước, chỉ là một con

hẻm nhỏ bình thường như hàng trăm con hẻm khác quanh khu Thanh Đa, có vài chậu cây trước cửa nhà,

có tiếng trẻ con chơi đùa ở đầu hẻm.

Tôi dừng xe trước một quán nước nhỏ đối diện đầu hẻm, gọi một ly trà đá, ngồi xuống chiếc ghế nhựa

thấp.

"Cho hỏi cô, cái nhà tường vàng trong hẻm đó, cô có biết ai ở không?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình

thường như đang hỏi thăm đường.

Bà chủ quán, trạc năm mươi, đang lau bàn, ngẩng lên nhìn tôi một cái rồi trả lời luôn, không nghi

ngờ gì.

"Nhà cô Hai đó hả? Cô Hai với chồng con ở đó lâu rồi. Con hỏi chi vậy?"

"Dạ, con thấy có ông cụ nào ghé nhà đó tối hôm kia, con chở ổng tới, giờ con tò mò không biết ổng

là ai."

"Ông cụ hả... để cô nhớ coi." Bà ngừng tay lau bàn, nhíu mày. "À, chắc là ông Nhiều đó. Ổng bán vé

số, hồi xưa nhà ổng ở ngay khúc đất giờ thành công viên đó, giải toả cỡ chục năm trước rồi. Ổng

với cô Hai là chỗ quen biết cũ, thỉnh thoảng ổng hay ghé thăm, ở lại chơi vài bữa."

"Ổng ở tạm chỗ nào bây giờ vậy cô?"

"Nghe nói ổng ở nhờ nhà người quen bên quận khác, chỗ nào cô cũng không rõ. Tội nghiệp, tuổi đó

rồi mà còn phải đi bán vé số, con cái thì ở xa, không đứa nào rước về nuôi." Bà thở dài, quay lại

với công việc lau bàn. "Mà sao tự nhiên con hỏi chuyện này?"

"Dạ không có gì, con thấy ổng hiền lành, tò mò vậy thôi." Tôi cười, uống một ngụm trà đá, tránh

ánh mắt dò hỏi của bà.

Tôi ngồi thêm một lúc, nhìn sang con hẻm, nhìn ngôi nhà tường vàng giờ đang đóng cửa im lìm dưới

nắng chiều. Không có gì bất thường ở đó cả. Một người đàn ông lớn tuổi, khó khăn, muốn về thăm lại

chỗ ở cũ trước khi nó biến mất hẳn khỏi bản đồ thành phố, và ông đã tìm được cách để làm điều đó,

dù cách đó kỳ lạ tới mức tôi không dám kể cho ai nghe.

Điều duy nhất tôi không giải thích được là tại sao địa chỉ đó lại không hiện trên Google Maps, khi

rõ ràng ngôi nhà, con hẻm, cả bà chủ quán nước đều có thật, đều bình thường như bất kỳ góc phố nào

khác của thành phố này.

Tôi trả tiền trà đá, cảm ơn bà chủ quán, rồ máy chạy về. Trên đường, tôi ghé một tiệm tạp hoá nhỏ,

mua một cuốn sổ tay bìa cứng, loại rẻ nhất bày trên kệ, giá mười lăm nghìn đồng.

Cô bán hàng gói cuốn sổ vào một túi ni lông nhỏ, hỏi tôi có cần mua thêm bút không, tôi lắc đầu,

nói nhà đã có sẵn. Tôi cầm túi sổ, dắt xe ra khỏi tiệm, cảm giác nó nhẹ hều trong tay, nhẹ hơn hẳn

những gì tôi định gói ghém vào bên trong nó. Tôi chưa biết mình sẽ viết gì cụ thể, chỉ biết mình

cần một chỗ để những con số và những cái tên không bị lẫn lộn vào nhau trong đầu, giữa việc học,

việc chạy xe, và việc mới này chưa có tên gọi.

Tối đó, sau khi ăn cơm, dọn dẹp phụ mẹ xong, tôi ngồi vào bàn học, mở cuốn sổ mới ra trang đầu

tiên. Tôi không chắc mình đang làm gì, chỉ biết có một sự thôi thúc muốn ghi lại, như thể nếu

không ghi, chuyện đó sẽ trôi tuột đi mất, trở thành một giấc mơ tôi không còn nhớ rõ vào sáng hôm

sau.

Tôi cầm bút, viết dòng đầu tiên: *Đêm thứ Ba. Ông Nhiều, bán vé số. Đưa về nhà cô Hai, khu Thanh

Đa.*

Tôi không biết, khi đặt bút xuống trang giấy trắng đó, tôi đang lặp lại đúng một hành động mà một

người khác, người tôi chưa từng nghĩ tới lúc này, đã làm đi làm lại hàng trăm lần trước tôi, trong

chính căn nhà này, trên chính chiếc bàn học này.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →