Xưởng thực hành của trường nồng mùi dầu nhớt và kim loại nóng, tiếng máy mài rít lên ở góc phòng
xen với tiếng giảng bài của thầy Hùng, người dạy môn Động Cơ Đốt Trong. Trên bàn trước mặt tôi là
một khối động cơ xe máy đã tháo rời từng bộ phận, xếp gọn theo thứ tự lắp ráp.
"Kiệt, xiết cái bu-lông này lại coi." Thầy chỉ vào một con ốc ở nắp máy.
Tôi cầm cần siết lực, đặt đúng góc, vặn theo chiều kim đồng hồ, cảm nhận lực cản tăng dần cho tới
khi đạt mô-men chuẩn. Đây là phần tôi làm tốt nhất trong lớp, không phải vì tôi thông minh hơn ai,
mà vì tôi đã quen tay từ những buổi cuối tuần phụ chú Sáu Đờn sửa xe. Lý thuyết trên giấy có thể
tôi không nhớ hết, nhưng tay tôi nhớ cảm giác đúng của một con ốc đã đủ chặt.
"Ê, Kiệt." Vũ ngồi cạnh, huých nhẹ khuỷu tay. "Mày ngáp cái thứ tư trong năm phút rồi đó."
"Đâu có." Tôi đưa tay che miệng, kịp lúc chặn một cái ngáp thứ năm.
"Có. Tao đếm hết á." Vũ cười, tay vẫn bấm cây bút bi liên tục, thói quen của nó mỗi khi rảnh tay.
"Tối qua mày làm gì mà mắt như gấu trúc vậy?"
"Chạy xe tới khuya, đường hôm qua kẹt dữ."
Đó là câu tôi đã chuẩn bị sẵn từ sáng, và nó trôi ra khỏi miệng dễ dàng hơn tôi tưởng. Một phần
đúng sự thật, một phần không, và ranh giới giữa hai phần đó nằm ở chỗ tôi không hề kể cái đoạn xe
chạy dư ra hai phẩy ba ki lô mét không giải thích được.
"Mày mà chạy xe khuya hoài kiểu này có ngày ngủ gật lái xe đó. Cẩn thận đi." Vũ nói, giọng nghiêm
hơn hẳn câu đùa lúc nãy.
Tôi gật, không cãi lại, vì Vũ nói đúng, dù lý do nó lo không phải lý do thật khiến tôi mất ngủ.
Chúng tôi làm việc cạnh nhau tới hết tiết, thay phiên lắp lại từng bộ phận theo đúng trình tự
ngược. Thầy Hùng đi vòng quanh kiểm tra, thỉnh thoảng dừng lại chỉnh sửa cho vài nhóm khác. Khi
tới bàn tôi, thầy gật đầu, không nói gì, chỉ vỗ nhẹ vai, đủ để tôi hiểu bài làm ổn.
"Kiệt làm nghề này được đó." Thầy nói với cả lớp, không nhìn riêng tôi, nhưng câu đó vẫn khiến tôi
hơi ngượng, cúi xuống siết nốt con ốc cuối cùng để giấu vẻ mặt. "Ra trường mà xin được vô mấy
garage lớn, lương khá hơn chạy xe ngoài đường nhiều. Đỡ cực hơn."
Tôi không nói gì, chỉ gật, nhưng câu nói đó theo tôi tới tận giờ ra chơi. Đỡ cực hơn là một cách
nói, nhưng với tôi, cái cực không nằm ở việc chạy xe ngoài đường, nó nằm ở những con số cứ lởn
vởn trong đầu mỗi khi tôi chưa kịp ngủ: sáu triệu còn thiếu, mười tám ngày còn lại, và giờ thêm
một câu hỏi mới chưa có tên gọi.
Vũ đợi tôi ở cửa xưởng, hai tay đút túi quần, ngó nghiêng sân trường như đang tìm ai đó.
Giờ ra chơi, tôi và Vũ ngồi ở bậc thềm dưới bóng cây bàng, mỗi đứa một chai nước suối mua từ căng
tin. Nắng chiều hắt xiên qua tán lá, đổ những vệt sáng loang lổ trên nền xi măng.
"Ê, mà mày giấu tao chuyện gì tao biết liền á." Vũ nói, giọng đùa cợt, nhưng mắt nhìn tôi hơi lâu
hơn một câu đùa bình thường cần có.
"Giấu gì đâu." Tôi cười gượng, xoay chai nước trong tay.
"Tao nói vậy thôi, chứ mày mà có chuyện gì thiệt thì nhớ nói tao nghen. Từ hồi ba mày mất, tao
thấy mày cái gì cũng ráng tự lo một mình."
Tôi không trả lời ngay. Có những câu nói của Vũ, dù chỉ buột miệng, lại chạm đúng vào chỗ tôi
chưa từng nói ra thành lời với bất kỳ ai, kể cả với chính mình. Tôi húp một ngụm nước, để thời
gian trôi qua đủ lâu cho câu chuyện tự chuyển sang hướng khác.
"Chiều nay mày qua tiệm chú Sáu phụ tao không? Có mấy cái xe khách gửi sửa, đông lắm."
"Ừ, được. Tao ghé nhà lấy đồ nghề rồi qua liền."
Trống vào tiết reo lên, cắt ngang câu chuyện đúng lúc tôi cần nó dừng lại. Chúng tôi đứng dậy,
phủi bụi quần, đi về phía xưởng thực hành, và tôi thầm cảm ơn cái trống trường vì đã cho tôi thêm
một buổi chiều nữa để chưa phải trả lời câu hỏi Vũ vừa hỏi, câu tôi biết mình sẽ còn phải nợ nó
rất lâu nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →