Chợ Bà Chiểu lúc sáu giờ sáng đã đông nghẹt người, tiếng rao, tiếng dao thớt, tiếng xe máy chen
nhau ngoài lối vào khu ăn uống. Sạp bún riêu của mẹ tôi nằm ở dãy số mười bốn, sát vách một sạp
bán chè, khói bốc lên nghi ngút từ nồi nước lèo mẹ đã ninh từ bốn giờ sáng.
Tôi tới phụ mẹ dọn bàn trước khi đi học, việc tôi vẫn làm mỗi sáng không thiếu buổi nào, trừ những
hôm thi cử phải tới trường sớm hơn.
"Con bưng giùm má hai tô bàn số ba." Mẹ múc bún, tay thoăn thoắt, mắt không rời cái muôi.
Tôi bưng, đặt xuống, quay lại lấy thêm chén ớt. Sạp đông khách, phần lớn là người quen trong xóm
chợ, vài người mối lâu năm ăn sáng trước khi ra sạp của họ. Không ai trong số họ biết đêm qua tôi
đã chở một người đàn ông lạ tới một địa chỉ không có trên bản đồ.
Trâm, em gái tôi, ngồi ở góc sạp làm bài tập, cặp sách để dưới ghế nhựa, chân đung đưa theo nhịp
điệu bài hát phát ra từ loa quán chè bên cạnh.
"Anh Hai, tối qua mấy giờ anh về vậy? Em thức chờ coi phim mà ngủ quên hồi nào không hay."
"Trễ hơn mọi bữa chút. Sao, phim hay không?"
"Hay, mà em ngủ mất nửa sau rồi." Trâm cắn bút, không ngẩng đầu lên. "Mà sao dạo này anh hay về
trễ hơn bình thường vậy?"
Tôi khựng lại một nhịp, tay vẫn đang xếp mấy cái ghế nhựa chồng lên nhau.
"Có mấy cuốc cuối hay bị kẹt đường, vậy thôi."
Trâm gật đầu, không hỏi thêm, quay lại với bài tập toán. Tôi thở ra, không biết mình vừa nín thở
từ lúc nào.
Mẹ đưa cho tôi một tô bún, ngồi xuống chiếc ghế đối diện trong khoảng lặng hiếm hoi giữa hai đợt
khách. Bà xoa hai tay vào tạp dề, dù tay đã khô từ lâu, thói quen tôi thấy mẹ làm mỗi khi có
chuyện gì đó lởn vởn trong đầu mà chưa nói ra.
"Học phí kỳ này con lo tới đâu rồi?"
"Con đóng được hai triệu rưỡi rồi má, còn thiếu sáu triệu, con ráng chạy thêm."
"Còn thiếu nhiêu đó, để má vay thêm cô Bảy bên hàng thịt, coi như..."
"Thôi má, má đang trả nợ đám tang ba chưa xong mà, để con lo được."
Mẹ im lặng, cúi xuống múc thêm một vá nước lèo cho nồi gần cạn. Tôi biết mình vừa nói hơi gắt, dù
không cố ý. Sáu triệu đồng là một con số tôi tính đi tính lại mỗi đêm trước khi ngủ, và tôi không
muốn nó trở thành thêm một gánh nặng đè lên vai người đã gánh quá nhiều thứ trong hai năm nay.
"Con ăn lẹ đi rồi đi học, trễ giờ bây giờ." Mẹ nói, giọng đã trở lại bình thường, như câu chuyện
tiền bạc vừa rồi chưa từng xảy ra.
Tôi ăn nhanh, húp cạn nước lèo, đứng dậy lau miệng bằng mu bàn tay. Sạp bún đông thêm một lượt
khách mới, mẹ lại cúi xuống với công việc quen thuộc của bà, còn tôi khoác cặp sách lên vai, dắt
xe ra khỏi khu chợ.
Trên đường ra, tôi đi ngang sạp bán trái cây của dì Tám, cạnh đó là quầy vé số của một ông cụ hay
ngồi từ sáng tới trưa, tấm bảng gỗ nhỏ dựng cạnh chân treo đầy những xấp vé xanh đỏ. Tôi không để
ý ông nhiều, chỉ quen mặt vì ngày nào đi ngang cũng thấy ông ngồi đúng chỗ đó, lưng tựa vào cột
điện, nón lá úp hờ che nắng sớm. Bình thường tôi sẽ đi qua mà không nghĩ ngợi gì thêm, nhưng sáng
nay, không hiểu vì sao, tôi dừng xe lại một giây, nhìn ông kỹ hơn một chút.
Ông không giống người đàn ông đêm qua. Tuổi tác gần nhau, dáng người cũng gầy tương tự, nhưng đó
là tất cả những gì giống nhau. Tôi lắc đầu, tự cười mình, rồi rồ máy đi tiếp. Có lẽ một đêm không
ngủ đủ đã khiến tôi nhìn ai cũng thấy bóng dáng của người khách lạ kia.
Trước khi rời đi, tôi ngoái lại nhìn Trâm một lần, thấy con bé đã gấp sách vở, đang phụ mẹ lau
bàn cho khách mới. Mười ba tuổi, con bé đã biết tự giác làm những việc lẽ ra không phải của tuổi
nó, và tôi tự hỏi liệu nó có nhận ra điều đó hay không, hay với nó, đây chỉ đơn giản là một buổi
sáng bình thường như mọi buổi sáng khác trong đời một đứa trẻ lớn lên ở khu chợ.
Tôi không kể cho ai nghe chuyện đêm qua. Không phải vì tôi cố giấu, mà vì tôi chưa tìm ra cách để
biến nó thành một câu chuyện nghe có đầu có đuôi, thứ mà người khác có thể tin mà không nhìn tôi
như thể tôi vừa thức khuya coi phim ma quá nhiều. Tôi đạp máy, hoà vào dòng xe cộ buổi sáng, để
lại phía sau khói bún riêu và tiếng rao chợ, mang theo mình một câu hỏi chưa có ai để hỏi cùng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →