🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Không phải đêm nào cũng có người vẫy tay ở lề đường sau khi tôi tắt app. Tối thứ Tư đó là một đêm

bình thường, không có gì bất thường xảy ra, và tôi nhận ra mình đang thấy nhẹ nhõm hơn là thất

vọng khi nhìn con đường vắng trước mặt không có ai đứng đợi.

Cuốc cuối cùng trong ca của tôi là My Lam, tan làm ở quán chè trên đường Nguyễn Xí lúc mười giờ,

như mọi tối thứ Tư và thứ Sáu cô làm ca muộn.

"Anh Kiệt chở em về nha, hôm nay chân em mỏi muốn rớt luôn á." My Lam vừa leo lên xe vừa than,

giọng vẫn vui vẻ dù đang mệt.

"Đông khách dữ hả?"

"Đông. Mà có mấy bà cô ngồi cả tiếng chỉ gọi một ly chè đậu, còn đòi thêm đá miễn phí liên tục,

em phục vụ tới hết hơi luôn." My Lam cười, tay ôm nhẹ vào eo tôi để giữ thăng bằng khi xe chạy qua

đoạn đường gồ ghề.

Tôi chạy chậm rãi, không vội, tận hưởng cảm giác một buổi tối không có gì phải lo nghĩ ngoài việc

đưa My Lam về an toàn. Đường Nguyễn Xí buổi tối vẫn còn khá đông, quán xá hai bên đường sáng đèn,

tiếng nhạc từ vài quán cà phê vọng ra hoà lẫn vào tiếng xe cộ.

Tôi quen My Lam được gần ba tháng, từ hồi cô mới chuyển tới làm ở quán chè này, ban đầu chỉ là

khách quen kêu xe qua app, sau vài lần cô bắt đầu nhắn thẳng cho tôi mỗi khi tan ca, nói tiện hơn

là mở app chờ ghép ngẫu nhiên. Tôi chưa từng nghĩ nhiều về việc đó, chỉ thấy vui vì có thêm một

cuốc quen mỗi tuần, cho tới gần đây, khi tôi bắt đầu để ý mình luôn cố chạy chậm hơn một chút

trong những chuyến chở cô về, kéo dài thêm vài phút không cần thiết.

"Ủa mà dạo này em thấy anh hay có vẻ đăm chiêu ghê á." My Lam nói, giọng tự nhiên như đang nhận xét

về thời tiết. "Có chuyện gì buồn hả?"

"Đâu có gì đâu, chắc do dạo này học hành với chạy xe hơi mệt thôi."

"Ừ hen, chạy xe hoài chắc mệt lắm. Mà công nhận anh chạy xe an toàn ghê, em thấy nhiều đứa chạy

Grab với ĐI NGAY toàn phóng ẩu, còn anh lúc nào cũng chạy từ tốn, dừng đèn đỏ đàng hoàng." My Lam

nói, rồi cười khúc khích. "Chắc tại vậy mà em toàn kêu xe anh không à."

"Xạo, chắc kêu xe anh vì anh chở không tính thêm phí đêm khuya thì có." Tôi đùa lại, cảm thấy nhẹ

nhõm hẳn khi cuộc trò chuyện chuyển sang hướng vui vẻ.

"Hihi, cái đó cũng đúng nữa." My Lam không phủ nhận, cười lớn hơn.

Chúng tôi tới trước dãy nhà trọ nơi My Lam ở, một khu nhà cấp bốn cho thuê nằm sâu trong hẻm nhỏ,

đèn hành lang chung vàng nhạt hắt ra từ mấy bóng đèn tiết kiệm điện. My Lam xuống xe, đưa tiền,

tôi thối lại đủ, không thiếu không dư, khác hẳn những xấp tiền kỳ lạ tôi vẫn nhận từ những cuốc ẩn.

"Cảm ơn anh Kiệt nha. Anh về cẩn thận đó."

"Ừ, em ngủ ngon."

My Lam bước vài bước về phía cửa, rồi quay lại, nhìn tôi một lúc, ánh mắt có gì đó khác với vẻ vui

vẻ thường ngày.

"Ủa anh Kiệt, sao mặt anh có gì đó là lạ vậy ta?"

Tôi khựng lại, không biết phải trả lời sao cho vừa không nói dối, vừa không phải kể hết mọi

chuyện ngay lúc này, giữa con hẻm vắng lúc mười giờ đêm.

"Là lạ sao?" Tôi hỏi ngược lại, cố cười cho tự nhiên.

"Em không biết diễn tả sao nữa, kiểu như anh đang giấu cái gì đó á. Thôi kệ, chắc em tưởng tượng

thôi. Anh về cẩn thận nha!"

My Lam vẫy tay, quay người bước vào trong, cánh cửa khép lại sau lưng cô. Tôi ngồi lại trên xe một

lúc, nhìn theo cánh cửa đã đóng, tự hỏi không biết còn bao lâu nữa mình mới đủ can đảm để kể cho

ai đó, dù chỉ một người, nghe toàn bộ những gì đang thật sự xảy ra trong những đêm tôi chạy xe một

mình qua thành phố này.

Tôi rồ ga, chạy ra khỏi hẻm, hướng về nhà. Đường về vắng hơn, gió đêm mát hơn hẳn cái oi bức ban

ngày, và trong khoảnh khắc đó, mọi câu hỏi về cuốn sổ, về những địa chỉ không có trên bản đồ, về

cha, tạm thời lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một cảm giác đơn giản hơn nhiều: tối nay, ít nhất,

không có ai đang chờ tôi ở một nơi không tồn tại nào cả.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →