Đường Ung Văn Khiêm lúc mười một giờ mười lăm phút đêm gần như vắng tanh, chỉ còn ánh đèn đường
vàng cam rải dài, và một trường tiểu học đóng cổng im lìm phía trước mặt tôi.
Người phụ nữ đứng vẫy tay ở lề trái, dáng nhỏ nhắn, tóc buộc gọn, khoác áo cardigan mỏng dù trời
không lạnh. Tôi tấp xe vào, đưa mũ bảo hiểm, và trong lúc chị đội mũ, tôi nhận ra chị đang nhìn
xuyên qua tôi, về phía cổng trường phía sau lưng tôi, như thể tôi chỉ là một vật cản tạm thời giữa
chị và thứ chị thật sự đang tìm.
"Chị đi đâu ạ?"
"Em chở chị đi ngang qua mấy con đường quen thôi, không cần tới đâu cụ thể. Bắt đầu từ đây, rồi
rẽ theo chị chỉ."
Tôi gật, rồ ga chạy chậm, chờ chị hướng dẫn. Chị chỉ tay sang phải ở ngã tư đầu tiên, rồi im lặng
một lúc lâu trước khi chỉ tiếp ở khúc rẽ kế tiếp. Không có một địa chỉ cụ thể nào được nhắc tới,
chỉ có những chỉ dẫn ngắn, đứt quãng, như đang lần theo một tuyến đường đã ghi sâu vào trí nhớ chứ
không cần suy nghĩ.
Tôi nhận ra sau vài khúc rẽ, chúng tôi đang đi theo một vòng khép kín, bắt đầu và kết thúc đều
hướng về phía ngôi trường tiểu học lúc nãy. Có những đoạn chị bảo tôi chạy chậm hơn hẳn, gần như
bằng tốc độ người đi bộ, ngang qua một tiệm tạp hoá nhỏ, một gốc cây phượng, một trạm xe buýt
không còn hoạt động.
"Chị đi đường này hồi nào vậy chị?" Tôi hỏi khẽ, không dám hỏi thẳng ai đang chờ chị ở cuối đường,
vì có một cảm giác gì đó trong không khí khiến tôi hiểu câu hỏi đó không nên được hỏi.
"Mỗi sáng, sáu năm rồi." Chị nói, giọng đều đều, không buồn không vui, chỉ như đang kể một sự thật
đơn giản. "Sáng nào cũng đi đúng đường này, đưa đi học."
Tôi không hỏi thêm. Có những khoảng lặng cần được giữ nguyên, không cần lấp đầy bằng câu hỏi, và
tôi cảm nhận rõ đây là một trong những khoảng lặng đó.
Tôi nghĩ tới Trâm, tới những buổi sáng mẹ tôi từng đưa nó tới trường trước khi nó đủ lớn để tự đi
xe đạp một mình. Tôi không nhớ rõ ai đã đưa tôi đi học hồi nhỏ, mẹ hay cha, có lẽ cả hai, tuỳ ca
làm của từng người. Có một quãng thời gian trong đời mỗi đứa trẻ mà con đường tới trường quan
trọng hơn bất kỳ con đường nào khác, và người lớn nào cũng từng đi qua nó không biết bao nhiêu
lần, dù sau này thường quên mất chi tiết cụ thể của từng buổi sáng.
Chúng tôi chạy chậm rãi qua từng khúc đường, mỗi khúc chị lại có một phản ứng nhỏ khác nhau, khi
thì một hơi thở dài rất khẽ, khi thì bàn tay siết nhẹ hơn vào vai áo tôi, khi thì một khoảng im
lặng kéo dài hơn bình thường. Tôi không nhìn lại, chỉ tập trung lái, để chị có không gian riêng
với những gì đang chạy qua trong đầu chị.
Cuối cùng, chúng tôi tới lại trước cổng trường tiểu học, nơi bắt đầu. Chị bảo tôi dừng lại.
Chị ngồi im trên xe một lúc lâu, mắt nhìn vào cánh cổng sắt đóng kín, ánh đèn an ninh duy nhất
trong sân trường hắt bóng những chấn song lên nền gạch.
"Vậy là đủ rồi." Chị nói khẽ, gần như thì thầm, rồi bước xuống xe.
Tôi định hỏi tiền xe, nhưng chị đã quay lưng, bước những bước chậm rãi về phía cổng trường, không
vào bên trong, chỉ đứng đó, một tay đặt lên song sắt cổng.
Tôi nhìn xuống yên sau, thấy một cây kẹo mút nhỏ, loại kẹo trẻ con hay được tặng ở trường, đặt
ngay ngắn ở giữa yên, như thể ai đó đã đặt nó xuống rất cẩn thận, không phải đánh rơi.
Tôi cầm cây kẹo lên, nhìn về phía chị, nhưng chị đã không còn quay lại nhìn tôi nữa, chỉ đứng lặng
trước cổng trường, một bóng nhỏ giữa ánh đèn vàng cam của con đường vắng, và tôi hiểu, dù không ai
nói ra thành lời, rằng đêm nay tôi vừa chở một người mẹ đi hết một hành trình mà con đường thật sự
đã không còn ai chờ ở cuối nữa.
Tôi bỏ cây kẹo vào túi áo khoác, không nỡ ăn, cũng không nỡ vứt đi, rồi rồ máy quay xe, để lại chị
đứng đó một mình với cánh cổng sắt và ánh đèn an ninh duy nhất còn sáng trong sân trường vắng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →