🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, tôi ghé quán cà phê cô Nhánh trước khi vào chợ phụ mẹ, một thói quen nhỏ tôi vẫn giữ

mỗi khi có thời gian rảnh trước giờ học. Quán chỉ vỏn vẹn ba cái bàn nhựa kê trên vỉa hè đối diện

hẻm nhà tôi, một cái tủ kính đựng vài món bánh, và cô Nhánh ngồi sau bếp than tổ ong pha cà phê phin

từng ly một theo yêu cầu khách.

"Cho con một ly cà phê sữa đá, cô."

"Ừ, ngồi đợi chút nghen con." Cô Nhánh vừa pha vừa liếc nhìn tôi. "Bộ dạo này con thức khuya dữ hả,

mắt thâm quầng vậy?"

"Dạ con chạy xe khuya á cô, quen rồi."

"Giống ba con y chang hồi xưa." Cô Nhánh cười, đặt ly cà phê xuống bàn trước mặt tôi, giọng chuyển

sang kiểu kể chuyện phiếm buổi sáng thường thấy ở những quán cóc như thế này. "Ba con hồi đó chạy

xe ôm cũng khuya lắc khuya lơ, có bữa gần sáng mới thấy dắt xe về, cả xóm ai cũng biết."

Tôi ngồi thẳng lưng hơn, cầm ly cà phê nhưng chưa uống, chỉ để tay giữ lấy cho có việc làm.

"Cô biết chuyện ba con hồi đó hả cô?"

"Biết chớ, cô ở xóm này từ nhỏ tới lớn mà. Ba con hồi đó vui tính lắm, hay kể chuyện cho tụi cô

nghe mỗi lần ghé quán uống trà đá." Cô Nhánh ngồi xuống ghế đối diện, có vẻ hứng thú kể tiếp khi

thấy tôi chăm chú lắng nghe. "Cô nhớ có lần ổng kể, một đêm ổng chở không công cho một bà cụ, tận

nhà tận cửa, không lấy một đồng nào, mà bả cứ dúi tiền hoài ổng mới chịu cầm. Rồi ổng kể có mấy

đứa trong xóm đồn ổng gặp ma, vì cái địa chỉ bả đưa nghe đâu không có thiệt, kỳ lắm."

Tim tôi đập nhanh hơn, tay siết chặt ly cà phê tới mức đá bên trong va lách cách vào thành ly.

"Rồi... rồi sau đó ba con nói gì nữa không cô?"

"Trời ơi, chuyện hồi nẳm rồi, ai mà nhớ chi tiết được con ơi." Cô Nhánh xua tay, cười xoà, không

để ý tới vẻ căng thẳng đang dâng lên trên mặt tôi. "Cô chỉ nhớ tụi cô hay chọc ổng vậy thôi, coi

như chuyện vui kể lúc trà dư tửu hậu, chớ đâu ai tin thiệt là có ma đâu con. Con hỏi làm gì vậy,

bộ tính viết văn hả?"

"Dạ đâu có, con tò mò thôi, tại con cũng mới gặp mấy chuyện là lạ lúc chạy xe khuya, nên nhớ tới

chuyện ba." Tôi cố giữ giọng bình thường, dù trong lòng đang xáo trộn dữ dội.

"À, chuyện đó thì con hỏi chú Sáu Đờn kìa, ổng thân với ba con nhất xóm này, chắc ổng nhớ rõ hơn

cô nhiều. Hồi đó hai người đó với mấy chú lớn tuổi khác hay tụ tập nhau chạy xe chung một khu, có

cái tên gì đó cô cũng không nhớ rõ, nghe nói vui lắm, có luật lệ riêng đàng hoàng."

Một khách khác tới, gọi cà phê đen, cô Nhánh đứng dậy quay lại với công việc, câu chuyện bị cắt

ngang giữa chừng như vậy, để lại tôi ngồi một mình với ly cà phê sữa đá đã tan bớt đá, và một loạt

câu hỏi mới còn nguyên vẹn trong đầu.

Tôi ngồi thêm một lúc, nhìn ra con hẻm trước mặt, nhìn cảnh sinh hoạt buổi sáng bình thường của cả

xóm: bà bán xôi đẩy xe qua, mấy đứa nhỏ mặc đồng phục chạy ra đón xe buýt trường, tiếng chổi quét

sân của nhà đối diện. Tất cả đều bình thường, quen thuộc, và giữa cái bình thường đó, tôi vừa nghe

được một câu chuyện xác nhận điều tôi đã nghi ngờ từ lâu: đây không phải chuyện chỉ xảy ra với

riêng tôi. Cha tôi từng trải qua đúng những gì tôi đang trải qua, đủ lâu, đủ nhiều lần để cả xóm

biết và đem ra làm chuyện đùa vui mỗi buổi trà dư tửu hậu.

Điều khiến tôi không thể ngồi yên được nữa là cái tên cô Nhánh vừa nhắc tới, dù không nhớ rõ: một

cái tên gọi, một tổ chức có luật lệ riêng, không phải chỉ là chuyện ngẫu nhiên của một vài người

chạy xe ôm rảnh rỗi nói chuyện phiếm với nhau. Có một cái gì đó lớn hơn, có tổ chức hơn, đứng đằng

sau tất cả những gì đang xảy ra với tôi mỗi đêm.

Tôi trả tiền cà phê, đứng dậy, nhìn về phía tiệm sửa xe chú Sáu Đờn cách đó không xa, dù giờ này

chắc chắn tiệm chưa mở cửa. Tôi biết mình sẽ phải quay lại đó sớm hơn dự định, và lần này, tôi sẽ

không để chú lảng tránh câu hỏi của mình dễ dàng như những lần trước nữa.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →