Chiều đó mẹ tôi ra chợ sớm hơn thường lệ để chuẩn bị nguyên liệu cho phiên chợ tối, Trâm đi học
thêm tới bảy giờ mới về. Căn nhà vắng lặng hiếm hoi, chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng
xe cộ vọng vào từ ngoài hẻm.
Tôi đứng trước cái tủ gỗ cũ trong phòng mẹ, nơi cất giữ những món đồ của cha còn sót lại sau hai
năm. Mẹ không bao giờ nói cấm tôi vào đây, nhưng tôi cũng chưa từng chủ động lục lọi, một phần vì
bận rộn, một phần vì có một nỗi ngại ngần khó gọi tên mỗi khi nghĩ tới việc chạm vào đồ đạc của
người đã khuất.
Tôi kéo ngăn tủ dưới cùng, nơi mẹ cất mấy bộ quần áo cũ của cha chưa nỡ cho đi, một đôi giày da đã
mòn đế, vài cuốn sách kỹ thuật cũ về động cơ xe máy. Tôi lật giở từng lớp, cẩn thận, như sợ làm
xáo trộn một trật tự nào đó mẹ đã sắp xếp từ lâu.
Ở đáy ngăn tủ, dưới lớp vải cũ, tay tôi chạm vào một vật cứng nhỏ, bọc trong một mảnh khăn vải đã
ngả màu. Tôi lấy ra, mở lớp khăn, thấy một cuốn sổ tay bìa da, kích thước vừa lòng bàn tay, góc
bìa đã bong tróc, gáy sổ sờn cũ vì được lật giở nhiều lần.
Tôi ngồi xuống sàn nhà, ánh sáng chiều xuyên qua khe cửa sổ chiếu thẳng vào trang sổ đầu tiên tôi
mở ra. Chữ viết tay của cha, nét chữ nghiêng, mực đã phai nhạt theo thời gian nhưng vẫn còn đọc
được rõ ràng.
Trang đầu tiên ghi một cái tên, một địa chỉ mô tả bằng cột mốc: "Bác Tám, gần cây da đôi, hẻm sau
lưng đình." Không có ngày tháng cụ thể, chỉ có dòng chữ ngắn gọn đó, và bên dưới, một dấu tích nhỏ
như đã hoàn tất việc gì đó.
Tôi lật tiếp, từng trang một, mỗi trang đều theo một khuôn mẫu tương tự: một cái tên hoặc một mô
tả ngắn về người, một địa chỉ mô tả bằng cột mốc thay vì tên đường số nhà, và một dấu tích nhỏ ở
cuối. Có những trang ghi thêm vài chữ, như "chở tới bệnh viện", "đưa về nhà cũ", "gặp lại người
thân trước khi đi xa", những cụm từ ngắn không giải thích rõ ràng nhưng đủ để tôi mường tượng ra
những gì đã xảy ra.
Tôi đếm sơ qua, cuốn sổ có hơn năm mươi trang được viết kín, trải dài qua nhiều năm, dựa theo nét
chữ có phần thay đổi ở những trang sau so với những trang đầu, như thể chính cha cũng đã già đi
trong khoảng thời gian ghi chép này.
Tay tôi run nhẹ khi lật tới những trang gần cuối. Nét chữ ở đây khác hẳn, run rẩy hơn, không còn
đều đặn như những trang đầu. Có những dòng bị gạch xoá rồi viết lại, như thể người viết đang phải
cố gắng nhiều hơn bình thường để giữ cho chữ viết còn đọc được.
Trang cuối cùng có chữ viết bỏ dở giữa chừng. Chỉ vài chữ: "Bà Tư L..." rồi nét bút kéo dài thành
một đường ngoằn ngoèo, như tay người viết đã bị giật ra khỏi trang giấy một cách đột ngột, không
kịp hoàn thành cái tên mình đang viết.
Tôi ngồi lặng, nhìn chằm chằm vào dòng chữ dang dở đó rất lâu. Tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của nó,
chưa nối được nó với bất cứ điều gì tôi đã biết, nhưng có một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng khi
tôi nhận ra: đây có thể là trang cuối cùng cha từng viết, trước khi ông rời khỏi nhà vào cái đêm
định mệnh hai năm trước, đêm ông không bao giờ trở về nữa.
Tôi gấp cuốn sổ lại, ôm nó vào ngực một lúc, như thể làm vậy có thể giữ được điều gì đó của cha
gần mình hơn. Bên ngoài, tiếng xe cộ vẫn rì rầm, tiếng ai đó gọi nhau ơi ới ngoài đầu hẻm, cuộc
sống vẫn tiếp diễn bình thường như chưa từng có gì thay đổi, trong khi tôi ngồi đây, giữa căn
phòng vắng, cầm trên tay một mảnh ký ức của cha mà tôi chưa từng biết tới sự tồn tại của nó cho
tới tận hôm nay.
Tôi bọc lại cuốn sổ trong mảnh khăn vải cũ, nhưng lần này, thay vì đặt trở lại đáy ngăn tủ, tôi
mang nó theo, cất vào cặp sách của mình. Tôi biết mình cần giữ nó bên người, ít nhất là cho tới
khi tìm ra được ai có thể giúp tôi hiểu hết ý nghĩa của những dòng chữ dang dở kia.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →