Khu chung cư cũ tám tầng trên đường Nơ Trang Long có tường ngoài đã ố vàng theo thời gian, vài ban
công phơi đầy quần áo dù đã khuya. Tôi vừa tắt app ngay khúc đường này sau cuốc cuối của ca tối,
thì thấy một bóng người đứng vẫy tay ở lề trái, còn chưa kịp biết tên người đó là ai.
Người phụ nữ đứng vẫy tay mặc bộ đồ công sở còn nguyên, giày cao gót cầm trên tay, chân đi dép lê,
như vừa trải qua một ngày dài không kịp thay đồ.
"Em ơi, chở chị vô trong chung cư này được không? Chị cần lấy lại một món đồ, gấp lắm."
Tôi gật, chở chị vào khu vực gửi xe trước sảnh chung cư, dừng lại đợi chị dẫn đường vào bên trong.
Chị bước những bước vội vã, tôi theo sau, hai chúng tôi đi lên cầu thang bộ vì thang máy đang bảo
trì, tấm biển giấy dán tạm ở cửa thang máy ghi vài dòng chữ nguệch ngoạc.
"Chị với chồng cũ mới ly hôn xong tuần trước, căn hộ này bán rồi, chủ mới tuần sau dọn vào. Chị
quên mất một thứ, giờ mới nhớ ra, sợ không kịp lấy lại." Chị vừa leo cầu thang vừa nói, giọng đứt
quãng vì hụt hơi.
Tôi không hỏi thêm, chỉ theo chị lên tới tầng năm, dừng trước một căn hộ có cửa khép hờ, ổ khoá
cũ còn treo lủng lẳng chưa được thay mới. Chị đẩy cửa, bước vào, tôi đứng ngoài hành lang, nhìn
qua khe cửa vào một căn phòng gần như trống trơn, chỉ còn vài món đồ nội thất cũ chưa kịp chuyển
đi, ánh đèn hành lang hắt vào tạo những mảng sáng tối loang lổ trên sàn.
Chị đi thẳng tới một góc phòng, nơi có một cây đàn guitar cũ dựng dựa vào tường, phủ một lớp bụi
mỏng. Chị quỳ xuống, ôm lấy cây đàn, lau nhẹ lớp bụi bằng tay áo, động tác chậm rãi, cẩn thận như
đang chạm vào một vật rất dễ vỡ.
Tôi đứng chờ ngoài cửa, không dám bước vào, cảm giác như mình đang xâm phạm vào một khoảnh khắc
quá riêng tư. Qua khe cửa, tôi thấy chị ngồi bệt xuống sàn, ôm cây đàn vào lòng, vai rung nhẹ một
lúc rồi lại thôi, như cố kìm nén điều gì đó.
"Cây đàn này là quà chị tặng ảnh hồi mới cưới." Chị nói, dù tôi không hỏi, giọng vọng ra từ trong
phòng, đủ để tôi nghe rõ. "Ảnh nói không cần nữa, để lại cho chị, coi như kỷ niệm. Chị tính để nó
ở đây, sau nghĩ lại, thấy tiếc, sợ chủ mới vô vứt đi mất."
Tôi im lặng, không biết nên nói gì cho phải, chỉ đứng đó, để chị có thời gian với ký ức của riêng
mình. Tôi nghĩ tới những cuộc hôn nhân mình từng nghe người lớn trong xóm bàn tán, những cặp vợ
chồng chia tay nhau vì đủ thứ lý do, và tôi tự hỏi có bao nhiêu người, giống như chị, phải quay lại
một căn nhà đã không còn là nhà của mình nữa chỉ để lấy đi một vật nhỏ, thứ duy nhất còn giữ được
hình dạng nguyên vẹn của một điều đã tan vỡ.
Vài phút sau, chị đứng dậy, ôm cây đàn ra khỏi phòng, khép cửa lại, không khoá, vì có lẽ khoá cũng
không còn ý nghĩa gì với một căn phòng sắp thuộc về người khác.
Chúng tôi xuống cầu thang, ra tới sân chung cư, chị ôm cây đàn chắc trong tay như sợ đánh rơi mất.
"Cảm ơn em nghen, chị tính đi taxi mà đêm khuya vầy khó gọi quá, gặp được em thiệt là may."
"Dạ có gì đâu chị."
Chị đưa tiền, tôi nhận, không kiểm tra ngay vì đã quen với việc luôn có gì đó dư ra bất thường
trong những cuốc xe như thế này.
"Chị về nhà mới ổn chưa chị?" Tôi hỏi, không kìm được sự tò mò.
"Ổn rồi, thuê được phòng trọ nhỏ gần chỗ làm, tự lo được. Chỉ là còn vài thứ chưa kịp dứt hẳn ra
khỏi lòng thôi." Chị cười nhẹ, nụ cười không hẳn vui, cũng không hẳn buồn, chỉ là một sự chấp
nhận lặng lẽ. "Cảm ơn em nghen, chắc tối nay chị ngủ được rồi."
Chị quay lưng đi về phía cổng chung cư, ôm cây đàn, dáng đi đã có phần nhẹ nhõm hơn lúc mới gặp
tôi. Tôi đứng nhìn theo, tự hỏi câu nói "ngủ được rồi" của chị mang ý nghĩa gì sâu xa hơn một giấc
ngủ đơn thuần, và liệu có bao nhiêu người trong thành phố này đang mang trong lòng những món nợ
nhỏ chưa dứt điểm như vậy, chỉ chờ một cơ hội để khép lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →