🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Bảy, tôi mang cuốn sổ của cha tới tiệm sửa xe, giấu trong cặp cả buổi sáng, chờ lúc vắng khách

mới lấy ra. Chú Sáu Đờn đang cúi xuống sửa một chiếc xe tay ga đời cũ, tay lấm lem dầu nhớt.

"Chú Sáu, con cho chú coi cái này."

Tôi đặt cuốn sổ lên bàn làm việc, mở sẵn ở trang có dòng chữ dang dở "Bà Tư L...". Chú Sáu ngẩng

lên, nhìn cuốn sổ một cái, rồi khựng lại hoàn toàn, hai tay vẫn còn dính dầu nhớt ngừng giữa

không trung.

"Cái này... con lấy ở đâu ra?"

"Con tìm thấy trong tủ đồ của ba, hôm qua. Chú biết cuốn sổ này là gì không?"

Chú Sáu lau tay vào miếng giẻ treo cạnh bàn, chậm rãi, như đang cố kéo dài thời gian để nghĩ. Chú

cầm cuốn sổ lên, lật vài trang, tay hơi run, mắt kính lão trễ xuống sống mũi mà chú không buồn

chỉnh lại.

"Trời đất ơi..." Chú thở ra một hơi dài, giọng nghẹn lại. "Ba mày còn giữ cuốn này tới lúc đó lận

sao."

"Chú Sáu, cuốn sổ này ghi cái gì vậy chú? Sao có mấy cái tên với địa chỉ kỳ kỳ vậy?"

Chú Sáu không trả lời ngay, tiếp tục lật từng trang, môi mím chặt, đôi lúc dừng lại rất lâu ở một

trang nào đó, như đang nhớ lại một kỷ niệm cụ thể gắn với cái tên ghi trên đó. Có lúc chú khẽ lắc

đầu, có lúc chú lại gật gù như đang xác nhận điều gì đó với chính mình.

"Chú Sáu, con hỏi nãy giờ mà chú chưa trả lời con nè."

"Từ từ, để chú coi đã." Chú nói, giọng vẫn còn xúc động rõ rệt, không phải kiểu lảng tránh như

những lần trước, mà là một sự lưỡng lự thật sự, như đang cân nhắc xem nên nói tới đâu là đủ.

Tôi đứng chờ, nhìn chú lật hết cuốn sổ, dừng hẳn lại ở trang cuối cùng với dòng chữ dang dở. Chú

giữ nguyên trang đó rất lâu, ngón tay chú vuốt nhẹ lên mặt giấy, như đang chạm vào một điều gì đó

vô hình.

Cuối cùng, chú gấp cuốn sổ lại, đưa trả cho tôi, nhưng tay chú không buông ra ngay, giữ lại một

khoảnh khắc, mắt nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc hơn bất kỳ lúc nào tôi từng thấy ở chú.

"Con giữ kỹ cuốn này giùm chú, đừng để ai khác thấy."

"Ai khác là ai vậy chú? Chú nói con nghe đi, con không hiểu gì hết á."

"Chưa được, con." Chú lắc đầu, buông tay ra khỏi cuốn sổ, quay lại với công việc dở dang trên

chiếc xe tay ga, nhưng tay chú làm việc chậm hơn hẳn bình thường, không còn dứt khoát như mọi khi.

"Có những chuyện phải đúng lúc mới nói được, nói sớm quá không tốt đâu."

Tôi đứng đó, cầm cuốn sổ trong tay, nhìn chú làm việc trong im lặng suốt gần nửa tiếng đồng hồ sau

đó. Tôi không hỏi thêm, vì tôi hiểu, dù không nói ra, rằng chú Sáu đang chiến đấu với một điều gì

đó trong lòng, một quyết định mà chú chưa sẵn sàng đưa ra.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế nhựa ở góc tiệm, lấy đồ nghề ra lau chùi cho có việc làm, mắt vẫn thỉnh

thoảng liếc sang chú. Có những lúc chú dừng tay hẳn, nhìn đăm đăm vào một điểm vô định trên tường,

rồi lại lắc đầu, tiếp tục công việc. Tôi chưa từng thấy chú như vậy, kể cả trong đám tang cha, khi

chú là người đứng vững nhất trong số những người lớn tuổi tới viếng, lo liệu mọi thứ chu toàn trong

khi mẹ tôi gần như suy sụp hoàn toàn.

Chiều muộn, khi tôi chuẩn bị ra về, chú Sáu gọi lại, đưa cho tôi một ly trà đá lạnh, cử chỉ nhỏ mà

chú ít khi làm.

"Ba mày là người tốt, con biết không." Chú nói, đột ngột, không đầu không đuôi, mắt nhìn ra ngoài

cửa tiệm, về phía con đường đang lên đèn. "Tốt tới mức nhiều khi chú thấy ổng khổ vì cái tốt đó.

Con giống ổng nhiều lắm, giống hơn con tưởng."

Tôi không biết phải đáp lại sao, chỉ gật đầu, uống một ngụm trà đá, cảm giác câu nói đó vừa là một

lời khen, vừa là một lời cảnh báo, dù tôi chưa hiểu hết ý nghĩa thật sự đằng sau nó cho tới nhiều

tuần sau đó.

Tôi dắt xe ra về, cuốn sổ nằm gọn trong cặp, nặng hơn hẳn trọng lượng thật của nó. Trên đường về

nhà, tôi cứ nghĩ mãi về câu nói của chú, về hai chữ "khổ vì cái tốt", và tự hỏi liệu có phải cha

tôi, suốt bao năm âm thầm làm những điều tử tế không ai biết tới, cũng từng cảm thấy chính cái tốt

của mình đang trở thành một gánh nặng mà ông không thể chia sẻ cùng ai, kể cả với người vợ đầu ấp

tay gối.

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →