Phòng thi im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng bút chì cọ trên giấy của từng người xung quanh, tiếng
quạt trần quay đều đều trên đầu, thỉnh thoảng có tiếng ho khẽ hoặc tiếng giấy sột soạt khi ai đó
lật đề.
Môn thi giữa kỳ Động Cơ Đốt Trong, mười lăm câu trắc nghiệm và ba câu tự luận, thời gian bốn mươi
lăm phút. Tôi đọc câu đầu tiên, một câu hỏi về nguyên lý hoạt động của hệ thống làm mát, loại câu
tôi từng làm đi làm lại không biết bao nhiêu lần trong các bài tập về nhà.
Tôi khoanh đáp án, chuyển sang câu tiếp theo, nhưng tới câu thứ năm, tôi nhận ra mình đã đọc đi
đọc lại cùng một đoạn văn ba lần mà vẫn chưa hiểu nó đang hỏi gì. Đầu óc tôi cứ trôi về hướng khác,
về dòng chữ dang dở trong cuốn sổ của cha, về câu nói của chú Sáu Đờn chiều hôm trước, về cái tên
"Bà Tư L..." cứ lởn vởn không chịu để yên.
Tôi lắc đầu, cố tập trung trở lại, đọc chậm từng chữ trong câu hỏi. Lần này tôi hiểu, khoanh đáp
án, tiếp tục làm bài. Nhưng tới câu tự luận thứ hai, yêu cầu vẽ sơ đồ hệ thống bôi trơn, tay tôi
cầm bút đứng yên trên giấy gần một phút mà không đặt được nét nào xuống, đầu óc trống rỗng một
cách kỳ lạ.
Tôi liếc sang Vũ ngồi cách hai bàn, thấy nó đang cắm cúi viết, tay di chuyển nhanh và chắc chắn.
Tôi thở ra, cúi xuống, cố nhớ lại sơ đồ đã học, cuối cùng cũng vẽ ra được, dù không chắc mình đã
vẽ đúng hết các chi tiết.
Giám thị nhắc còn năm phút, tiếng xôn xao nhẹ trong phòng khi mọi người vội vàng kiểm tra lại bài
làm. Tôi rà lại từng câu, phát hiện mình đã khoanh sai một câu trắc nghiệm dễ, loại câu tôi chưa
bao giờ sai trong các bài kiểm tra trước đây. Tôi sửa lại kịp lúc, nhưng cảm giác bất an vẫn còn
đọng lại khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên.
Tôi nộp bài, nhìn lại một lượt cuối cùng trước khi đặt xuống bàn giám thị, cố trấn an mình rằng
phần lớn câu trả lời đều đúng, chỉ là một buổi thi không trọn vẹn như những gì tôi từng mong muốn.
Học phí tôi đang cố gắng xoay xở mỗi đêm sẽ vô nghĩa nếu kết quả học tập của tôi tuột dốc chỉ vì
những đêm mất ngủ chạy theo một bí ẩn chưa có lời giải, và ý nghĩ đó khiến tôi thấy lo lắng hơn cả
việc làm sai một câu hỏi.
Ra khỏi phòng thi, nắng trưa chói chang, sân trường ồn ào tiếng học sinh bàn tán về đề thi. Vũ
chờ tôi ở hành lang, tay vẫn cầm cây bút bi quen thuộc.
"Sao rồi, làm được không?" Vũ hỏi, vừa đi vừa liếc nhìn tôi.
"Chắc được, mà có câu suýt sai." Tôi đáp, cố giữ giọng bình thường.
"Mày dạo này hay lơ đãng ghê. Lúc nãy tao thấy mày ngồi im re cả phút không viết gì, tưởng mày
ngủ gật giữa giờ thi luôn." Vũ đùa, nhưng ánh mắt vẫn có chút lo lắng thật sự đằng sau câu đùa đó.
"Đâu có, tại câu đó khó quá tao nghĩ hoài." Tôi nói dối, nhưng lần này câu nói dối trôi ra khó khăn
hơn những lần trước, như thể chính tôi cũng không còn tin được vào nó nữa.
Chúng tôi đi bộ ra cổng trường, nắng hắt xuống con đường nhựa nóng hầm hập. Tôi định rủ Vũ đi ăn
trưa như thường lệ, nhưng chưa kịp mở lời thì điện thoại trong túi tôi rung lên. Tôi lấy ra xem,
không phải tin nhắn từ mẹ hay từ My Lam, mà là thông báo từ app "ĐI NGAY", báo có một cuốc xe mới
gần khu vực trường.
Tôi nhìn đồng hồ, mới mười một giờ rưỡi trưa, còn cách rất xa giờ tôi thường tắt app mỗi tối. Đây
chỉ là một cuốc bình thường, không có gì đặc biệt, nhưng nhìn dòng thông báo hiện trên màn hình,
tôi bỗng thấy trong lòng dâng lên một cảm giác nặng nề, như một lời nhắc nhở rằng dù ban ngày có
bận rộn thế nào, buổi tối vẫn đang chờ tôi phía trước, với tất cả những gì chưa có lời giải.
"Ê, đi ăn cơm tấm không? Bao mày, coi như chúc mừng thi xong." Vũ vỗ vai tôi, kéo tôi ra khỏi dòng
suy nghĩ.
Tôi gật, bỏ điện thoại vào túi, đi cùng Vũ ra quán cơm quen thuộc gần trường. Trong bữa ăn, Vũ kể
huyên thuyên về đề thi, về dự định cuối tuần, còn tôi chỉ ậm ừ cho có, tâm trí vẫn còn vướng lại ở
những dòng chữ trong cuốn sổ cũ, chờ tới khi màn đêm buông xuống mới có cơ hội quay lại tìm câu
trả lời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →