🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối đó, thay vì chạy cuốc "ĐI NGAY" như thường lệ, tôi chạy thẳng tới tiệm chú Sáu Đờn ngay sau

giờ cơm, ngoài lịch phụ việc thường lệ vào cuối tuần. Tiệm đã kéo nửa cửa cuốn, chỉ còn một bóng

đèn sáng bên trong, chú Sáu đang ngồi một mình trên ghế bố, tay cầm ly trà đá đã tan gần hết đá.

"Ủa, bữa nay không phải thứ Bảy mà con qua đây?" Chú ngạc nhiên, nhưng vẫn đứng dậy kéo thêm một

chiếc ghế nhựa cho tôi ngồi.

"Con qua hỏi chú chuyện, chú Sáu." Tôi ngồi xuống, không vòng vo nữa. "Đội Xe Đêm là cái gì hả

chú? Con nghe cô Nhánh nhắc, nói hồi xưa ba với chú với mấy người khác có cái tổ chức gì đó, chạy

xe chung một khu."

Chú Sáu ngồi bất động một lúc, ly trà đá trên tay không đưa lên miệng nữa. Chú búng tay một lần,

rồi hai lần, rồi ba lần, khoảng lặng giữa mỗi lần búng tay kéo dài hơn bình thường.

"Con Nhánh nó nhiều chuyện quá." Chú nói, giọng không giận, chỉ như đang than thở.

"Chú đừng trách cô, cô cũng đâu có kể hết đâu, chỉ nhắc thoáng qua thôi. Con muốn nghe từ chú, vì

chú là người biết rõ nhất."

Chú Sáu đặt ly trà đá xuống bàn, tiếng cốc chạm gỗ vang lên trong không gian yên tĩnh của tiệm. Chú

nhìn tôi rất lâu, ánh mắt như đang cân nhắc điều gì đó quan trọng, một quyết định chú đã trì hoãn

từ rất lâu.

"Con ngồi đây có chắc là muốn nghe không? Chuyện này nghe rồi là không gỡ ra được đâu, con biết

không."

"Con chắc, chú Sáu. Con cần biết."

Chú thở dài, đứng dậy, đi vào phía trong lấy thêm một ly nước, rồi trở ra, ngồi xuống đối diện tôi,

tư thế nghiêm túc hơn hẳn mọi khi.

"Ừ, có cái đội đó thiệt." Chú nói, chậm rãi, từng chữ một, như đang cố cân nhắc trước khi buông ra.

"Đội Xe Đêm Chợ Bà. Hồi đó tụi chú với ba mày còn trẻ, chạy xe ôm kiếm sống, nghèo thấy mụ nội,

đêm nào cũng phải chạy tới khuya mới đủ tiền."

Tôi ngồi im, không dám ngắt lời, sợ chú lại đổi ý không kể nữa.

"Đội có bao nhiêu người vậy chú?" Tôi khẽ hỏi, cố giữ giọng thật nhẹ, sợ một câu hỏi sai sẽ khiến

chú lại thu mình vào im lặng như những lần trước.

"Lúc đông nhất chắc cỡ chục người, toàn dân chạy xe ôm quanh khu chợ này. Có ông Tư Lành đứng đầu,

lớn tuổi nhất, tụi chú hồi đó gọi ổng là đại ca, dù ổng ghét cái tên đó lắm." Chú Sáu nhấp một ngụm

trà, giọng chậm rãi hẳn, như đang lần mò lại một ký ức đã lâu không động tới. "Rồi có chú, có ba

mày, với vài chú nữa giờ người còn người mất, người thì dọn đi xa không còn liên lạc."

Tôi gật, cố ghi nhớ từng chi tiết, không dám cắt ngang bằng thêm câu hỏi nào nữa, chỉ để chú tự

nhiên kể tiếp theo nhịp của chính chú.

"Ba mày là thằng cứng đầu nhất cái đội đó, con biết không." Chú nói, giọng chợt mềm đi, một nụ

cười nhỏ thoáng qua rồi tắt ngay, như thể nhớ lại điều gì đó vừa vui vừa buồn cùng lúc.

"Cứng đầu sao chú?"

Chú Sáu không trả lời ngay câu hỏi đó. Chú nhìn về phía cây cờ-lê treo trên tường, chỗ trước đây

từng treo cây cờ-lê chú đã đưa lại cho tôi, giờ chỉ còn một khoảng trống nhỏ với vết bụi mờ hình

dạng của nó.

"Thôi, tối rồi." Chú đứng dậy, đột ngột, thu dọn hai cái ly trên bàn. "Bữa khác chú kể tiếp, giờ

con về đi, mai còn đi học."

"Chú Sáu, chú mới kể có chút xíu à, chú kể tiếp đi mà!"

"Từ từ, con." Chú nói, giọng đã trở lại vẻ bình thản thường ngày, nhưng tay chú thu dọn nhanh hơn

cần thiết, một dấu hiệu rõ ràng rằng chú đang muốn kết thúc cuộc trò chuyện trước khi nó đi xa hơn

mức chú có thể chịu đựng trong một buổi tối.

Tôi đứng dậy, biết rằng ép thêm cũng vô ích, nhưng trong lòng tôi tràn ngập một cảm giác vừa nhẹ

nhõm vừa hồi hộp. Lần đầu tiên, có một cái tên chính thức cho những gì tôi đang trải qua mỗi đêm:

Đội Xe Đêm Chợ Bà. Và lần đầu tiên, tôi biết chắc chắn cha tôi từng là một phần của nó.

Tôi dắt xe ra khỏi tiệm, chú Sáu đứng ở cửa nhìn theo, không nói thêm gì, chỉ giơ tay vẫy nhẹ. Trên

đường về, tôi cứ nhắc lại trong đầu cái tên vừa nghe được, như sợ nếu không lặp lại nó sẽ tan biến

mất, giống như một giấc mơ người ta cố giữ lại ngay khi vừa tỉnh giấc.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →