Hai ngày sau, chú Sáu Đờn chủ động nhắn tin cho tôi, một tin nhắn ngắn gọn hiếm hoi từ một người
ít khi dùng điện thoại để nhắn tin: "Tối nay rảnh ghé chú, chú kể tiếp."
Tôi tới tiệm ngay sau khi ăn cơm tối, thấy chú đã dọn dẹp gọn gàng hơn thường lệ, kéo hẳn cửa cuốn
xuống, chỉ để một khoảng hé nhỏ đủ cho một người ra vào. Bên trong, chú đã chuẩn bị sẵn một bình
trà mới pha, hai cái ly sạch đặt trên bàn.
"Ngồi đi con." Chú rót trà, đẩy một ly về phía tôi. "Bữa nay chú kể hết, con nghe cho kỹ."
Tôi ngồi xuống, im lặng chờ đợi, cảm nhận rõ không khí nghiêm trang hơn hẳn buổi tối hôm trước.
"Đội Xe Đêm Chợ Bà thành lập từ năm một chín tám lăm, do ông Tư Lành đứng ra gầy dựng." Chú Sáu
bắt đầu, giọng đều đều như đang kể một câu chuyện đã ôn đi ôn lại trong đầu nhiều lần. "Ông Tư
Lành hồi đó là người lớn tuổi nhất trong đám chạy xe ôm ở khu này, ổng đặt ra một cái luật, nghe
qua thì đơn giản, mà làm được thì không dễ chút nào."
"Luật gì vậy chú?"
"Đêm khuya, gặp người nào chưa xong việc, không có tiền, không kịp về, chưa nói được lời cuối với
ai đó, thì chở, không hỏi, không lấy tiền công. Chỉ nhận đúng tiền xăng thôi." Chú nhấp một ngụm
trà, mắt nhìn xa vào khoảng không trước mặt, như đang thấy lại những đêm cũ. "Ổng gọi đó là cuốc
không tính tiền."
Tôi ngồi lặng người, hai chữ đó vang lên trong đầu như một tiếng chuông, khớp hoàn hảo với mọi
điều tôi đã trải qua suốt mấy tuần vừa rồi.
"Ba mày gia nhập đội năm ổng hai mươi bốn tuổi, cùng đợt với chú. Tụi chú hồi đó còn trẻ, máu lửa,
tin vào cái luật đó lắm, coi như một cách để những người nghèo như tụi chú giúp lại những người
còn khó khăn hơn mình." Chú kể tiếp, giọng dần trầm xuống. "Đội hoạt động vậy tới năm hai ngàn
mười lăm, mười sáu, thì cái app xe công nghệ nó vô, chiếm hết khách, tụi chú hầu như ai cũng phải
bỏ nghề xe ôm truyền thống, chuyển qua chạy app hoặc làm nghề khác kiếm sống."
"Rồi Đội tan luôn hả chú?"
"Ừ, tan năm hai ngàn mười sáu. Không ai tuyên bố chính thức gì hết, chỉ là dần dần không còn ai
chạy xe ôm kiểu cũ nữa, tự nhiên nó tan." Chú Sáu gật đầu, xác nhận. "Ba mày cũng nghỉ hẳn, chuyển
qua làm thợ hồ, con nhớ không, hồi đó con còn nhỏ xíu."
Tôi gật, những mảnh ký ức mơ hồ về cha trong bộ đồ lấm lem vôi vữa thay vì áo xe ôm hiện lên trong
đầu, giờ đây khớp lại với một phần của câu chuyện tôi vừa nghe.
"Ông Tư Lành giờ sao rồi chú?"
"Mất năm hai ngàn mười tám, bệnh tim." Chú Sáu nói, giọng chùng xuống. "Đám tang ổng, mấy anh em
còn lại trong Đội tới đủ, đứng nhìn nhau, ai cũng biết cái thời của tụi mình vậy là hết thiệt rồi,
không còn ai đứng ra giữ mối dây liên lạc nữa. Mỗi người tản đi một hướng, lo cuộc sống riêng."
Tôi cố hình dung cảnh đó, những người đàn ông lớn tuổi từng cùng nhau chạy xe khắp những con phố
này, giờ đứng lặng trước một đám tang, mang theo một phần ký ức chung mà không ai còn biết chia sẻ
cùng ai nữa.
"Vậy sau khi Đội tan, ba có còn làm gì liên quan không?" Tôi hỏi, giọng hơi run, cảm nhận đây là
câu hỏi quan trọng nhất buổi tối này.
Chú Sáu đột nhiên đứng dậy, thu dọn bình trà và hai cái ly, dù chúng còn chưa cạn hết, động tác
nhanh và dứt khoát khác hẳn nhịp điệu chậm rãi lúc nãy.
"Thôi, khuya rồi, con về đi." Chú nói, tránh nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Chú Sáu, chú chưa trả lời con mà!"
"Từ từ con, không phải chuyện gì cũng kể hết một lúc được đâu." Chú vừa nói vừa đẩy nhẹ tôi ra
phía cửa, không thô bạo, nhưng đủ kiên quyết để tôi hiểu buổi trò chuyện đêm nay đã thật sự kết
thúc.
Tôi dắt xe ra khỏi tiệm, ngoái nhìn lại một lần, thấy chú đứng lặng trong khung cửa hẹp, ánh đèn
vàng hắt bóng chú dài trên nền đất. Tôi biết mình đã có được phần lớn câu chuyện, nhưng phần quan
trọng nhất, phần liên quan trực tiếp tới hai năm sau khi Đội tan, tới chính cái đêm cha tôi mất,
vẫn còn nằm im lìm phía sau ánh mắt tránh né của chú Sáu, chờ một lúc nào đó tôi chưa biết là khi
nào mới được kể ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 19 →