Khu vực dẫn lên cầu Bình Triệu đêm thứ Sáu vắng hơn hẳn bình thường vì đoạn này đang rào chắn sửa
chữa một phần mặt đường, xe cộ phải đi vòng. Mười một giờ rưỡi, ngay sau khi tôi tắt app, một bóng
người xuất hiện ở lề trái, và ngay từ khoảng cách xa, dáng đứng của người đó đã khiến tôi chột dạ.
Cô gái đứng vẫy tay ở lề trái, dáng nhỏ, tóc xoã, mặc áo khoác mỏng dù đêm khá mát. Tôi tấp xe vào,
và ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi cảm nhận có gì đó khác hẳn những cuốc ẩn trước: giọng cô khi mở
miệng run rẩy hơn hẳn sự bình thản tôi đã quen thấy ở những khách ẩn khác.
"Anh ơi, chở em ra gần cầu được không?"
"Dạ được, em lên xe đi."
Cô leo lên, không đội mũ bảo hiểm ngay, tôi phải nhắc lại một lần nữa, cô mới đội, tay cô run khi
cài quai mũ, phải thử lại tới hai lần mới cài được.
Trên đường đi, điện thoại cô liên tục rung, cô rút ra xem, gõ vài chữ rồi tắt màn hình, lặp lại
động tác đó ba, bốn lần liên tiếp. Có một lần, tôi nghe cô lẩm bẩm rất khẽ, gần như không thành
tiếng, một câu gì đó nghe như lời tạm biệt.
"Em... có ai đợi em ở đó không?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường nhất có thể, dù trong lòng đã
bắt đầu dấy lên một linh cảm không tốt.
"Không có ai hết." Cô đáp, giọng nhỏ, rồi im lặng một lúc lâu. "Em chỉ muốn ra đó ngồi một chút
thôi."
Tôi giảm tốc độ, không phải vì đường xấu, mà vì tôi cần thêm thời gian để nghĩ. Cô gái này không
giống ông Nhiều, không giống bà cụ lẫn trí nhớ, không giống anh Hoà đang chạy đua với một chuyến
xe đò. Có một điều gì đó trong cách cô nói, trong cách tay cô siết chặt lấy một chiếc vòng tay nhỏ
đang tháo dở khỏi cổ tay, khiến tôi cảm thấy không thể chở cô thẳng tới nơi cô xin.
Tôi nhớ lại lời chú Sáu Đờn từng dặn, không phải về cuốc ẩn, mà là một nguyên tắc rất đời thường
của nghề chạy xe: gặp khách có dấu hiệu bất ổn, việc đầu tiên không phải chở nhanh cho xong việc,
mà là làm chậm lại, tạo thêm thời gian.
Tôi để ý ám hiệu quen thuộc lúc cô vẫy tay, tay phải giơ ngang vai, không giơ cao, đúng như mọi
khách ẩn trước đó, nên tôi biết mình không thể từ chối cuốc xe này. Nhưng biết mình không thể từ
chối không có nghĩa là tôi phải làm đúng những gì cô xin theo cách nhanh nhất. Luật chỉ nói tôi
phải chở, không nói tôi phải chở thẳng một mạch không dừng lại.
Phía trước có một quán nước nhỏ ven đường vẫn còn sáng đèn, vài chiếc ghế nhựa kê dưới mái hiên
thấp. Tôi chuyển hướng, tấp vào đó thay vì chạy tiếp về phía cầu.
"Ủa, sao anh ngừng ở đây?" Cô hỏi, giọng có chút hoảng hốt.
"Xe anh nghe máy hơi lạ, anh ngừng coi lại chút xíu, với lại anh cũng đói bụng, em ngồi nghỉ chút
cho ấm bụng đã, anh chở tiếp sau." Tôi nói, cố giữ giọng thật tự nhiên, không để lộ ra rằng đây là
một cái cớ.
Cô do dự một lúc, rồi gật đầu, có lẽ vì quá mệt để phản đối, hoặc vì một phần trong cô cũng đang
tìm một lý do để trì hoãn. Tôi dựng xe, dẫn cô vào ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc, gọi hai ly
trà gừng nóng.
Cô ngồi đối diện tôi, hai tay ôm lấy ly trà, hơi nóng bốc lên làm mờ một phần khuôn mặt cô. Cô
không nói gì, chỉ nhìn xuống mặt bàn, và tôi cũng không vội hỏi thêm, chỉ ngồi yên, để sự im lặng
đó tồn tại mà không cần phải lấp đầy nó bằng bất cứ điều gì.
"Anh không cần hỏi em bị sao đâu." Cô nói, sau một lúc rất lâu, giọng đã bớt run hơn một chút. "Em
tự nhiên thấy... không muốn về nhà. Vậy thôi."
Tôi gật, không ép cô nói thêm, chỉ đẩy nhẹ ly trà gừng về phía cô, để hơi ấm của nó làm công việc
mà lời nói của tôi có lẽ không làm được.
Bà chủ quán bưng ra thêm một đĩa bánh tráng nướng chưa ai gọi, đặt xuống bàn, nói vọng "cô chú ăn
thêm cho vui, quán ế quá, khuya rồi", rồi quay đi dọn bàn khác, không biết mình vừa vô tình kéo dài
thêm vài phút quý giá cho một người đang cần đúng những phút giây đó hơn bất cứ điều gì. Cô gái
nhìn đĩa bánh, khẽ bật cười, tiếng cười đầu tiên tôi nghe được từ cô kể từ lúc gặp.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →