🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chúng tôi ngồi ở quán nước thêm một lúc, đĩa bánh tráng nướng đã vơi gần hết, ly trà gừng của cô

gái cũng đã cạn. Không khí giữa hai người bớt căng thẳng hơn hẳn lúc mới ngồi xuống.

"Em tên gì vậy?" Tôi hỏi, giọng nhẹ nhàng, như đang hỏi chuyện phiếm.

"My. Diễm My." Cô đáp, rồi bật cười nhẹ, kiểu cười tự giễu. "Tên đẹp mà đời không đẹp bằng tên,

anh ha."

"Sao vậy, kể anh nghe coi." Tôi nói, không hỏi dồn, chỉ để ngỏ câu hỏi đó cho cô tự quyết định có

muốn trả lời hay không.

My im lặng một lúc, xoay xoay chiếc ly đã cạn trong tay, rồi bắt đầu kể, chậm rãi, ngắt quãng, như

đang gỡ từng nút thắt trong lòng ra ngoài.

"Em mất việc tháng trước, công ty cắt giảm nhân sự, mà đúng lúc đó bạn trai em cũng chia tay em,

nói thẳng là chán rồi. Rồi tiền nhà trọ, tiền vay góp mua điện thoại, tiền đủ thứ dồn vô một lúc,

em không biết xoay đâu ra." My nói, giọng đều đều, như đang kể chuyện của một người khác chứ không

phải của chính mình. "Tối nay em ngồi tính tới tính lui, tự nhiên thấy mọi thứ nặng quá, không

gánh nổi nữa."

Tôi lắng nghe, không ngắt lời, không đưa ra lời khuyên sáo rỗng, chỉ để cô nói hết những gì cô cần

nói.

"Em có ai thân thiết để gọi không? Gia đình, bạn bè gì đó?" Tôi hỏi, khi cô đã ngừng nói được một

lúc.

"Có em gái em, ở trọ cách đây không xa, nhưng em không muốn làm phiền nó, nó cũng đang thi cử căng

thẳng." My lắc đầu.

"Chị em ruột mà, chắc nó không thấy phiền đâu. Có khi nó còn giận em nếu biết em không gọi cho nó

lúc cần." Tôi nói, cố nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Với lại, nếu em thật sự không muốn về nhà một

mình đêm nay, có mấy chỗ mình gọi được, kiểu đường dây tư vấn tâm lý ấy, họ trực khuya, nói chuyện

cho đỡ nặng lòng cũng được."

My nhìn tôi, ánh mắt có chút ngạc nhiên, như không ngờ một người chạy xe ôm lạ hoắc lại biết tới

những thứ đó.

"Anh biết mấy cái đó luôn hả?"

"Ừ, có lần anh đọc báo thấy nhắc, đường dây tên Ngày Mai gì đó, số dễ nhớ lắm." Tôi nói, cố giữ

giọng thật tự nhiên, không muốn nghe như đang giảng đạo lý. "Chứ anh nghĩ đơn giản vậy thôi, em

cứ gọi cho em gái em trước đã, có người thân bên cạnh vẫn hơn."

My ngồi im một lúc, rồi rút điện thoại ra, ngón tay lướt trên màn hình một lúc lâu trước khi bấm

gọi. Tôi nghe tiếng chuông đổ vài hồi, rồi một giọng con gái trẻ vang lên đầu dây bên kia, hoảng

hốt hỏi dồn dập.

"Ừ, chị nè... chị không sao, chị chỉ... chị buồn quá, muốn nghe tiếng em thôi." My nói, giọng bắt

đầu run, nước mắt lăn xuống nhưng cô vẫn cố giữ giọng bình tĩnh. "Em qua chị được không, hay chị

qua bên em?"

Cuộc gọi kéo dài thêm vài phút, tôi ngồi yên, nhìn ra con đường vắng, để My có không gian riêng.

Khi cúp máy, mắt My đỏ hoe nhưng có gì đó đã nhẹ nhõm hơn hẳn trong ánh mắt cô.

"Em gái em nói qua đón em liền, biểu em đợi ở đây." My nói, lau nước mắt bằng mu bàn tay. "Cảm ơn

anh nhiều lắm, anh xe ôm tốt bụng."

Tôi ngồi lại cùng My chờ tới khi một cô gái trẻ hớt hải chạy xe tới, hai chị em ôm chầm lấy nhau

ngay trước cửa quán. Tôi lặng lẽ rời đi, để lại hai chị em với nhau, lòng nhẹ đi một phần lớn.

Về tới nhà, tôi vẫn chưa hết bồn chồn. Tôi ngồi xuống giường, cầm điện thoại lên, bấm số chú Sáu

Đờn, dù đã gần một giờ sáng.

"A lô, con Kiệt hả, giờ này gọi chú có chuyện gì?" Giọng chú ngái ngủ nhưng vẫn tỉnh táo lo lắng.

"Chú ơi, con hỏi thiệt chú một câu thôi." Tôi nói, giọng nghẹn lại. "Ba con mất, có liên quan gì

tới cái Đội đó không?"

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, lâu tới mức tôi tưởng cuộc gọi đã bị ngắt.

"Ừ..." Chú Sáu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm hẳn xuống. "Có."

*Nếu bạn hoặc người quen đang trải qua một giai đoạn khủng hoảng tâm lý, có thể gọi đường dây nóng

Ngày Mai: 096 306 1414 (8h–20h hằng ngày, tư vấn miễn phí).*

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →