Sáng hôm sau, tôi bỏ bữa sáng, chạy thẳng tới tiệm chú Sáu Đờn trước giờ vào học, dù biết chú
thường chỉ mở cửa muộn hơn giờ này. Tôi tới nơi khi chú vừa kéo được nửa cánh cửa cuốn, tay còn
cầm ổ khoá chưa kịp cất.
"Chú Sáu, đêm qua chú nói có, chú nói rõ hơn cho con nghe đi." Tôi nói ngay, không kịp chào hỏi,
giọng vẫn còn vương chút hoảng loạn từ cuộc gọi lúc gần một giờ sáng.
Chú Sáu nhìn tôi, thở dài, đặt ổ khoá xuống bậc thềm, ra hiệu tôi ngồi xuống chiếc ghế nhựa quen
thuộc.
"Chú nói rồi đó, có." Chú nói, giọng mệt mỏi, như thể một đêm mất ngủ vừa rồi cũng ảnh hưởng tới
chú không kém gì tôi. "Nhưng con đừng vội kết luận theo cái hướng con đang nghĩ trong đầu."
"Con đang nghĩ gì đâu chú, con chỉ muốn biết sự thật thôi."
"Con đang nghĩ ba mày mất vì cái Đội đó, đúng không?" Chú nhìn thẳng vào mắt tôi, chính xác tới
mức tôi giật mình. "Chú nói cho con biết, đúng là có liên quan, nhưng không phải theo cái cách con
đang tưởng tượng. Ba mày mất vì tai nạn lao động thiệt sự, giàn giáo sập, chuyện đó không có gì
mờ ám hết."
"Vậy sao chú nói có liên quan?"
Chú Sáu ngồi xuống bậc thềm, hai tay chống lên đầu gối, mắt dán vào một vết dầu loang cũ trên nền
xi măng trước cửa tiệm, như thể vết dầu đó có thể cho chú thêm vài giây để chọn từng chữ.
"Chuyện đó dài lắm, chưa phải lúc con nghe hết được đâu." Chú nói, giọng có phần nài nỉ. "Con còn
phải đi học, còn phải lo chuyện học phí, chuyện nhà cửa. Chú xin con, để từ từ, chú không có ý
giấu con mãi đâu, nhưng phải đúng lúc."
Tôi cảm thấy một cơn bực bội dâng lên, nhưng cũng hiểu rằng ép chú lúc này không giải quyết được
gì, chỉ khiến chú thêm căng thẳng và có thể càng thu mình lại.
"Chú Sáu, chú biết con đang chạy đúng những cuốc xe kiểu đó mỗi đêm không? Con không phải tự dưng
hỏi vu vơ đâu." Tôi nói, giọng nghiêm túc hơn hẳn.
Chú Sáu ngẩng phắt lên nhìn tôi, sự ngạc nhiên hiện rõ trên mặt, dù không hoàn toàn là bất ngờ,
giống như một điều chú đã lo sợ từ lâu giờ mới được xác nhận.
"Chú có ngờ rồi." Chú nói khẽ, gần như tự nói với chính mình. "Từ hồi con hỏi mấy câu là lạ, chú
đã đoán ra tám chín phần."
"Vậy sao chú không nói gì hết?"
"Vì chú hy vọng chú đoán sai." Chú Sáu đáp, giọng chùng hẳn xuống, một nỗi buồn thật sự lộ ra sau
những lớp phòng thủ chú vẫn giữ suốt mấy tuần qua.
"Chú sợ cái gì mới được chớ?" Tôi hỏi, cố không để giọng mình nghe như đang trách móc.
"Chú sợ con giống ba mày quá." Chú nói, rồi lập tức lắc đầu, như tự thấy câu đó buột ra hơi sớm.
"Thôi, chuyện đó để sau. Con lo học hành trước đi, chuyện này không chạy đi đâu mất được."
Tôi muốn hỏi thêm, nhưng nhìn vẻ mặt chú, tôi biết mình đã chạm tới giới hạn của buổi sáng hôm nay.
Có những cánh cửa cần được đẩy từ từ, và tôi hiểu nếu đẩy mạnh quá, chú sẽ chỉ khép chặt lại hơn.
Chúng tôi ngồi im lặng một lúc, tiếng xe cộ ngoài đầu hẻm vọng vào, tiếng ai đó rao bán bánh mì
buổi sáng lướt qua rồi xa dần.
"Muốn biết hết thì con phải tự đi mà biết, chú không có quyền kể thay ba mày." Chú Sáu cuối cùng
nói, đứng dậy, phủi bụi quần. "Còn nhiều người khác biết chuyện này hơn chú tưởng, con cứ từ từ
tìm, rồi sẽ ra hết thôi."
"Người khác là ai vậy chú?"
Chú Sáu không trả lời trực tiếp, chỉ nhìn tôi một lúc, rồi quay vào trong dọn dẹp tiệm, chuẩn bị
mở cửa đón ngày làm việc mới, để lại tôi đứng ngoài với câu nói mơ hồ đó và một cảm giác vừa hụt
hẫng vừa quyết tâm hơn bao giờ hết.
Tôi nhìn đồng hồ, đã trễ giờ vào học mất mười lăm phút. Tôi dắt xe ra, rồ máy chạy đúng tốc độ cho
phép về hướng trường, trong đầu vẫn còn văng vẳng câu nói cuối cùng của chú, và một cái tên tôi
chưa biết, đang chờ được khám phá ở đâu đó trong cái thành phố rộng lớn và đông đúc này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →