Tiếng máy trộn bê tông vẫn còn chạy dù đã gần mười một giờ đêm, ánh đèn pha công trường chiếu
những vệt sáng gắt lên hàng rào tôn quây quanh khu đất đang xây dở trên đường Điện Biên Phủ. Tôi
chạy ngang, tắt app ở khúc đường vắng cách đó không xa, và khi quay đầu xe lại, đã thấy một bóng
người đứng vẫy tay ở lề trái.
Ông trạc năm mươi lăm, mặc áo thun cũ, quần lao động lấm bụi xi măng, một chiếc túi vải nhỏ vắt
qua vai.
"Con ơi, chở chú ra quán nhậu gần chợ được không? Chú cần gặp mấy anh em cũ."
Tôi gật, đưa mũ bảo hiểm. Trên đường đi, ông bắt chuyện, giọng có chút men rượu nhưng vẫn tỉnh táo,
kể chuyện đời mình rành rọt như đang trút bầu tâm sự đã ấp ủ từ lâu.
"Chú làm thợ hồ ở khu này gần hai chục năm rồi, giờ tính về quê nghỉ hẳn, tuổi này làm không nổi
nữa. Bữa nay ghé chào mấy anh em cũ lần cuối trước khi về." Ông nói, giọng có chút bùi ngùi.
"Chú làm ở công trường này lâu chưa?"
"Đâu, công trường này mới, chú với mấy ảnh trước làm chung công trình khác, cách đây hai năm, gần
khu này thôi." Ông chỉ tay về phía sau lưng, hướng một công trường khác đã hoàn thiện, giờ là một
toà nhà chung cư cao tầng sáng đèn.
Tôi giữ tốc độ ổn định, lắng nghe, một linh cảm mơ hồ bắt đầu dấy lên trong lòng dù tôi chưa rõ vì
sao. Nghề xây dựng vốn đã nhiều rủi ro, tôi từng nghe chú Sáu Đờn nhắc tới không ít lần khi có
khách quen làm thợ hồ ghé sửa xe, kể chuyện tai nạn lao động như một phần không thể tránh khỏi của
cái nghề kiếm cơm bằng sức lực giữa trời nắng mưa. Nhưng lần này, có gì đó trong giọng kể của ông
Được khiến tôi không thể coi đó chỉ là một câu chuyện phiếm bình thường.
"Công trình đó giờ xây xong đẹp vậy đó, mà hồi thi công cực lắm, có lần còn xảy ra chuyện buồn
nữa." Ông tiếp tục, giọng trầm xuống. "Có anh thợ bị tai nạn, giàn giáo sập, chết ngay tại chỗ.
Tội lắm, nghe nói ảnh còn trẻ, con cái còn nhỏ."
Tay tôi siết chặt hơn trên tay lái, dù tôi cố giữ giọng bình thường khi hỏi tiếp.
"Vậy hả chú, chuyện đó xảy ra hồi nào vậy?"
"Chắc cỡ hai năm trước, nhớ không rõ tháng mấy nữa, chỉ nhớ là mùa mưa, công trường lầy lội lắm."
Ông lắc đầu, thở dài. "Mấy anh em công trường vẫn hay nhắc chuyện đó, coi như một bài học, từ đó
công ty siết an toàn lao động dữ hơn hẳn."
Tôi không nói gì thêm, chỉ tập trung lái, cố giữ cho tay không run trên vô lăng tưởng tượng, dù xe
tôi chỉ có ga và phanh. Hai năm trước, mùa mưa, giàn giáo sập. Những chi tiết đó khớp với những gì
tôi biết về cái chết của cha, nhưng tôi chưa dám kết nối chúng lại thành một, chưa dám tin đây
không phải một sự trùng hợp giữa hàng trăm công trường và hàng ngàn vụ tai nạn lao động vẫn xảy ra
mỗi năm ở thành phố này.
Chúng tôi tới quán nhậu bình dân gần chợ, đèn dây giăng ngang mái hiên, tiếng cười nói ồn ào vọng
ra từ bên trong. Vài người đàn ông đứng dậy vẫy tay chào khi thấy ông Được bước vào.
"Cảm ơn con nghen, để chú vô kịp anh em." Ông vỗ vai tôi, dúi tiền vào tay, rồi bước vào quán,
tiếng chào hỏi rôm rả vang lên ngay sau đó.
Tôi đứng lại ngoài cửa quán một lúc, nhìn vào trong qua khung cửa sổ, nơi ông Được đang cụng ly
với những người bạn cũ, tiếng cười của họ hoà vào nhau, ấm áp và bình dị. Một cảm giác lạ dâng
lên trong lòng tôi, thứ cảm giác tôi chưa gọi tên được, nằm đâu đó giữa sự nhẹ nhõm vì đã hoàn
thành cuốc xe, và một nỗi bất an cứ lớn dần, như thể tôi vừa chạm vào rìa ngoài của một sự thật
lớn hơn nhiều những gì tôi sẵn sàng đối diện.
Tôi không vào hỏi thêm ông Được, dù trong lòng có một phần muốn hỏi ngay lập tức tên công trình,
tên công ty, ngày tháng chính xác. Nhưng một phần khác trong tôi, phần đã học được cách chờ đợi
suốt mấy tuần qua với chú Sáu Đờn, hiểu rằng có những sự thật cần được tìm ra đúng lúc, không thể
ép buộc bằng một câu hỏi vội vàng giữa một cuộc nhậu vui vẻ của những người đàn ông đã lâu không
gặp nhau. Tôi rồ máy, quay xe chạy về nhà, mang theo một mảnh ghép mới chưa biết đặt vào đâu trong
bức tranh đang dần hiện rõ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →