Giờ ra chơi, sân trường ồn ào tiếng học sinh chạy nhảy, tiếng bóng chuyền đập xuống nền xi măng ở
góc sân thể thao. Tôi ngồi trên bậc thềm quen thuộc, ăn dở ổ bánh mì mua vội ở căng tin, đầu óc vẫn
còn vướng lại chuyện tối qua với ông Được.
Vũ ngồi xuống cạnh tôi, không nói gì, chỉ lặng lẽ mở hộp sữa, hút một hơi dài, rồi mới lên tiếng,
giọng nghiêm túc khác hẳn kiểu đùa cợt thường ngày.
"Kiệt, tao nói cái này mày đừng giận nghen."
"Gì vậy?" Tôi hỏi, dù trong lòng đã đoán được phần nào hướng câu chuyện sắp tới.
"Một, dạo này mày mất ngủ liên tục, mắt lúc nào cũng thâm quầng." Vũ giơ một ngón tay, đúng kiểu
liệt kê quen thuộc của nó. "Hai, mày hay giấu điện thoại mỗi khi có ai lại gần lúc nó đang mở, kể
cả tao. Ba, hôm bữa tao thấy mày móc túi áo khoác ra một xấp tiền lẻ kỳ kỳ, có mấy tờ cũ mèm, tao
hỏi thì mày ậm ừ cho qua."
Tôi im lặng, không phản bác, vì mọi điều Vũ nói đều đúng, và tôi không giỏi nói dối tới mức có thể
phủ nhận những chi tiết cụ thể như vậy.
Tôi nhớ lại xấp tiền Vũ nhắc tới, bữa đó tôi vô ý lấy ví ra trả tiền ăn sáng ngay trước mặt nó, hai
tờ năm trăm đồng cũ lẫn trong đám tiền lẻ rơi ra bàn. Vũ nhặt lên, cầm ngắm nghía một lúc, hỏi tôi
kiếm đâu ra loại tiền cổ này, tôi chỉ cười trừ, nói nhặt được ở đâu đó, câu trả lời vừa vụng về vừa
không thuyết phục chút nào, và rõ ràng Vũ đã ghi nhớ chi tiết đó kỹ hơn tôi tưởng.
"Bốn, quan trọng nhất." Vũ giơ ngón tay thứ tư, giọng chùng xuống. "Từ hồi ba mày mất, tao thấy
mày cái gì cũng ráng tự lo một mình, không chia sẻ với ai, kể cả tao là thằng bạn thân nhất của
mày từ hồi lớp sáu tới giờ."
Tôi cắn một miếng bánh mì, nhai chậm rãi, dùng khoảng thời gian đó để nghĩ xem nên trả lời sao cho
phải.
"Tao không có gì đâu Vũ, thiệt đó." Tôi nói, nhưng ngay cả tôi cũng nghe rõ câu nói của mình thiếu
sức thuyết phục tới mức nào.
"Mày có." Vũ khẳng định chắc nịch, không chút do dự. "Tao không cần biết chi tiết là gì, tao chỉ
cần mày nói thiệt một câu thôi: mày có đang làm gì nguy hiểm không?"
Câu hỏi đó treo giữa chúng tôi, đơn giản nhưng nặng nề. Tôi mở miệng định trả lời "không" như mọi
lần trước, nhưng lần này, chữ đó không chịu bật ra khỏi miệng tôi dễ dàng như thường lệ. Tôi ngồi
im, cúi đầu nhìn xuống ổ bánh mì đang cầm trên tay, sự im lặng kéo dài đủ lâu để chính nó trở
thành một câu trả lời.
Tiếng bóng chuyền vẫn đập đều đều ở góc sân, tiếng cười đùa của đám bạn học lớp khác vọng lại từ
xa, cả một khoảng sân trường rộng lớn vẫn tiếp diễn bình thường như không có gì xảy ra, trong khi
giữa tôi và Vũ, một khoảng lặng khác đang hình thành, khác hẳn mọi khoảng lặng vui vẻ hai đứa từng
có với nhau suốt gần mười năm chơi thân.
Vũ nhìn tôi, ánh mắt vừa lo lắng vừa có chút gì đó như thất vọng, không phải vì tôi giấu nó, mà vì
sự im lặng của tôi vừa xác nhận điều nó lo sợ nhất.
"Được rồi." Vũ nói, giọng nhỏ hơn, đứng dậy, phủi bụi quần. "Tao không ép mày nói ngay bây giờ.
Nhưng mày nhớ, ngày nào mày sẵn sàng, tao vẫn ở đây."
Nó bỏ đi về phía lớp học, không quay đầu lại, để tôi ngồi một mình trên bậc thềm với ổ bánh mì đã
nguội và một cảm giác nặng trĩu trong lòng. Tôi biết mình vừa làm tổn thương một người bạn tốt
bằng chính sự im lặng của mình, và tôi không chắc mình còn có thể giữ được sự im lặng đó bao lâu
nữa trước khi nó tự vỡ ra theo một cách không ai mong muốn.
Trống vào tiết vang lên, tôi đứng dậy, ném phần bánh mì còn lại vào thùng rác, không còn thấy đói
nữa. Suốt tiết học sau đó, tôi ngồi cách Vũ hai bàn như thường lệ, nhưng khoảng cách giữa chúng
tôi lúc này dường như xa hơn hẳn hai cái bàn học đơn thuần, và tôi biết chính mình là người đã kéo
dài khoảng cách đó ra, ngày này qua ngày khác, chỉ bằng cách chọn im lặng thay vì tin tưởng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →