Quán chè trên đường Nguyễn Xí gần vắng khách, chỉ còn vài bàn cuối cùng đang dọn dẹp, mùi đường
thắng và nước cốt dừa còn vương lại trong không khí. My Lam ngồi ở quầy, đếm tiền cuối ca, thấy
tôi ghé qua thì vẫy tay mời vào.
"Anh Kiệt ăn chè hông, còn dư mấy chén, để lâu qua đêm cũng uổng." My Lam múc sẵn một chén chè đậu
xanh nước cốt dừa, đẩy tới trước mặt tôi trước khi tôi kịp trả lời.
"Ừ, cảm ơn em." Tôi ngồi xuống ghế, cầm muỗng, ăn một miếng, vị ngọt béo quen thuộc làm tôi dịu
đi phần nào sau cả tuần căng thẳng.
Quán chè của cô chủ My Lam làm thuê nằm khiêm tốn giữa hai cửa hàng lớn hơn, chỉ đủ kê sáu cái bàn
gỗ thấp, nhưng lúc nào cũng đông khách nhờ vị chè ngon và giá rẻ. Tôi quen ghé đây từ hồi mới học
lái xe, ban đầu chỉ vì tiện đường, sau này thành thói quen khó bỏ, nhất là những đêm cần một chỗ
ngồi yên tĩnh trước khi về nhà đối diện với những câu hỏi chưa có lời giải.
"Bữa nay không có khách app hả anh, sao ghé sớm vậy?" My Lam hỏi, tay vẫn thoăn thoắt sắp xếp mấy
chồng chén dĩa.
"Ế khách, chạy lòng vòng không ai kêu." Tôi nói dối một nửa, phần thật là tôi cố tình chạy chậm
qua khu này, hy vọng gặp My Lam để tâm sự đôi chút sau cuộc trò chuyện nặng nề với Vũ ban sáng.
Tôi ngồi ăn chè, kể cho My Lam nghe, không phải toàn bộ, chỉ một phần nhỏ, về cuốn sổ tôi tìm thấy
trong tủ đồ của cha, về việc cha từng ở trong một nhóm chạy xe ôm có tên riêng hẳn hoi.
"Ủa, cái đó nghe hay ghê." My Lam ngồi xuống đối diện, mắt sáng lên vẻ tò mò, khác hẳn phản ứng lo
lắng tôi đã thấy ở Vũ sáng nay. "Rồi anh tìm hiểu được gì thêm chưa?"
"Đang tìm, mà khó lắm, mấy người biết chuyện đều giấu, hỏi hoài không chịu nói hết."
"Chắc họ có lý do gì đó chớ, người lớn hay vậy, cái gì cũng sợ nói ra làm tụi mình lo." My Lam gật
gù, ra chiều thấu hiểu. "Mà anh có sợ không, kiểu tìm hiểu chuyện xưa của ba mình á?"
"Sợ chớ, nhưng tò mò nhiều hơn sợ." Tôi thành thật đáp.
My Lam cười, đứng dậy lấy thêm cho tôi một chén chè nữa dù tôi chưa ăn hết chén đầu, đặt xuống bàn
với vẻ hào phóng của một người đang muốn kéo dài cuộc trò chuyện thêm chút nữa.
"Ủa vậy chứ đêm nào anh cũng vậy hết á? Rồi anh không thấy... kỳ kỳ hả?" My Lam hỏi, giọng đùa
cợt nhưng ánh mắt lại nghiêm túc dò hỏi.
Tôi bật cười, tiếng cười đầu tiên thật lòng của tôi trong cả ngày dài căng thẳng vừa qua.
"Kỳ chớ sao không, mà quen dần rồi cũng thấy bình thường." Tôi đáp, nửa đùa nửa thật.
Chúng tôi trò chuyện thêm một lúc, những câu chuyện không đầu không cuối về trường lớp, về mấy ông
khách khó tính hay ghé quán chè, về dự định hè sắp tới. My Lam kể chuyện có bà khách hôm trước kêu
chè phải múc đúng ba muỗng nước cốt dừa không hơn không kém, làm cả quán cười rần, còn tôi kể lại
chuyện thầy Hùng khen tay nghề sửa xe của mình trong giờ thực hành. Không khí nhẹ nhàng dần trở
lại sau một ngày nặng nề, và tôi cảm thấy biết ơn vì có một người như My Lam, người không phán
xét, không lo lắng thái quá, chỉ đơn giản tò mò và sẵn sàng lắng nghe.
Khi tôi đứng dậy ra về, My Lam tiễn tôi ra tận cửa quán, dặn dò cẩn thận như mọi lần.
"Bữa nào anh kể tiếp cho em nghe nữa nha, chuyện đó hay ghê, giống phim vậy đó." My Lam nói, cười
tươi.
"Ừ, để bữa nào anh kể hết cho em nghe." Tôi hứa, và trong lòng, tôi biết mình đang nói thật, không
phải một lời hứa suông như những gì tôi thường nói với người khác về chuyện này.
Tôi rồ máy, chạy về nhà trong đêm mát, cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi len lỏi trong lòng suốt cả quãng
đường. Không phải mọi thứ đã được giải quyết, chuyện với Vũ sáng nay vẫn chưa được hàn gắn, cuốn
sổ của cha vẫn còn nhiều trang chưa hiểu hết, nhưng ít nhất, tối nay, tôi đã không phải mang tất
cả gánh nặng đó một mình suốt cả buổi tối.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →