Chủ Nhật, tôi dành cả buổi sáng ngồi ở bàn học, trải tấm bản đồ giấy khổ lớn tôi mua ở tiệm văn
phòng phẩm, loại bản đồ du lịch in sẵn các quận trung tâm thành phố. Tôi đánh dấu từng địa điểm
mình đã tới bằng bút đỏ: nhà cô Hai ở Thanh Đa, con hẻm trên đường Lê Quang Định, bến xe đêm gần
chợ, cổng trường tiểu học trên đường Ung Văn Khiêm, chung cư cũ trên đường Nơ Trang Long, quán
nhậu gần chợ nơi tôi thả ông Được xuống.
Sáu điểm, tất cả đều nằm gọn trong bán kính chưa tới ba cây số, tâm điểm là khu vực chợ Bà Chiểu,
đúng như tôi đã nhận ra từ vài tuần trước. Nhưng lần này, khi nhìn tổng thể cả sáu điểm cùng lúc,
tôi nhận ra thêm một điều: chúng phân bố khá đều quanh khu vực đó, như thể mạng lưới này từng phủ
sóng khắp một vùng có ranh giới rõ ràng, không phải ngẫu nhiên.
Tôi lấy giấy nháp, ghi lại từng cái tên tôi đã biết: ông Nhiều, bà cụ chưa rõ tên, anh Hoà, chị
Diệu Loan, cô Hạnh, ông Được. Sáu con người, sáu câu chuyện hoàn toàn khác nhau, không ai quen ai,
chỉ có một điểm chung là tất cả đều tìm tới tôi đúng lúc tôi vừa tắt app, và tất cả đều cần một
điều gì đó rất cụ thể, rất khẩn cấp.
Tôi ngồi gõ nhẹ đầu bút lên bàn, cố sắp xếp lại toàn bộ những gì mình biết thành một trình tự có
logic. Cha từng ở trong Đội Xe Đêm Chợ Bà. Đội tan năm 2016. Nhưng cuốn sổ của cha có những trang
viết dở dang, nét chữ về sau run rẩy hơn hẳn, như thể việc ghi chép đó tiếp diễn lâu hơn nhiều so
với thời gian Đội còn hoạt động chính thức.
Tôi xuống bếp, nơi mẹ đang chuẩn bị đồ ăn trưa, tranh thủ hỏi thêm, cố giữ giọng thật tự nhiên như
đang hỏi chuyện phiếm.
"Má ơi, má có biết ai hồi xưa chạy xe ôm chung với ba không, ngoài chú Sáu Đờn?"
Mẹ ngừng tay thái rau, nhíu mày nhớ lại, con dao vẫn cầm lơ lửng trên tay như đang chờ ký ức trả
lời trước khi tay bà cử động tiếp.
"Để má nhớ coi... hình như có ông tên Cẩn gì đó, lâu quá má không nhớ rõ. Ba con với ổng hồi đó
cũng có quen biết, nhưng không thân bằng chú Sáu." Mẹ nói, giọng không chắc chắn lắm. "Sao con cứ
hỏi chuyện hồi xưa của ba hoài vậy? Có chuyện gì hả con?"
"Dạ đâu có gì đâu má, con tò mò thôi, tại dạo này con cũng chạy xe khuya giống ba hồi đó, nên hay
nghĩ tới." Tôi đáp, câu trả lời đã trở nên quen thuộc tới mức tôi nói ra gần như không cần suy
nghĩ.
Mẹ nhìn tôi một lúc, có vẻ như định hỏi thêm, nhưng rồi lại thôi, quay lại với công việc thái rau,
có lẽ vì tin tưởng con trai mình không có gì phải giấu giếm nghiêm trọng.
Tôi trở lại bàn học, ghi thêm một cái tên mới vào giấy nháp: ông Cẩn. Đây là manh mối cụ thể đầu
tiên tôi có được ngoài chú Sáu Đờn, một cái tên tôi có thể tìm kiếm, một người có thể còn sống,
còn nhớ được nhiều hơn những gì chú Sáu chịu kể.
Tôi thử tra tên "Cẩn" trên mạng xã hội, gõ thêm từ khoá "xe ôm", "Bà Chiểu", nhưng chỉ ra toàn
những kết quả không liên quan, những trang cá nhân của người trùng tên ở tận các tỉnh khác. Tôi
đóng điện thoại lại, nhận ra việc tìm kiếm này không thể giải quyết bằng công cụ tìm kiếm hiện đại,
nó đòi hỏi cách cũ hơn: hỏi thăm, dò la, kiên nhẫn nối từng mối quan hệ một, đúng kiểu người ta vẫn
tìm nhau trước thời có Internet.
Tôi nhìn lại tấm bản đồ trải trên bàn, sáu chấm đỏ đánh dấu sáu cuốc xe đã qua, và trong đầu, tôi
bắt đầu hình dung ra một chấm thứ bảy, thứ tám, sẽ còn xuất hiện trong những đêm sắp tới, mỗi chấm
một câu chuyện, mỗi câu chuyện một mảnh ghép, dần dần nối lại thành một bức tranh mà tôi vẫn chưa
thể nhìn thấy hết hình dạng.
Tôi gấp tấm bản đồ lại, cất vào ngăn bàn cùng cuốn sổ của cha, rồi đi xuống bếp phụ mẹ dọn cơm
trưa, gác lại mọi suy nghĩ cho tới tối, khi thành phố lên đèn và những con đường quen thuộc lại
mở ra trước mặt tôi như một cuốn sách chưa đọc hết trang cuối.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 26 →